Người Báp-tít: Áp Dụng Phúc Âm
“… Đức Giê-hô-va đòi ngươi điều chi? Chẳng phải là làm sự công bình, ưa sự nhân từ, và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời ngươi sao?”
(Mi-chê 6:8)
Người Báp-tít tuyên bố rằng Cơ Đốc nhân có trách nhiệm không chỉ rao truyền Phúc Âm mà còn áp dụng Phúc Âm vào mọi lĩnh vực của đời sống. Nhà truyền giảng Báp-tít Billy Graham đã viết: “Là Cơ Đốc nhân, chúng ta có hai trách nhiệm. Thứ nhất, rao giảng Phúc Âm của Chúa Giê-xu Christ như là câu trả lời duy nhất cho nhu cầu sâu thẳm nhất của con người. Thứ hai, áp dụng các nguyên tắc của Cơ Đốc giáo vào hoàn cảnh xã hội xung quanh chúng ta một cách tốt nhất có thể.”
Việc áp dụng các nguyên tắc Cơ Đốc vào hoàn cảnh xã hội đòi hỏi cả chức vụ và hành động xã hội. Hai điều này có liên hệ nhưng khác biệt. Chức vụ là nỗ lực chữa lành những tổn thương của con người—thuộc linh, thể chất, tâm trí và cảm xúc. Hành động xã hội là nỗ lực thay đổi hoàn cảnh gây ra tổn thương. Chức vụ mang tính khắc phục, còn hành động xã hội mang tính phòng ngừa. Ví dụ, cho người đói ăn là một hình thức chức vụ; còn nỗ lực xóa bỏ nguyên nhân gây đói là hành động xã hội.
Nền Tảng Cho Việc Áp Dụng Phúc Âm
Nỗ lực của người Báp-tít nhằm sửa chữa những sai trái trong thế giới dựa trên các niềm tin nền tảng như quyền tể trị của Đấng Christ và thẩm quyền của Kinh Thánh.
Quyền tể trị của Đấng Christ kêu gọi xây dựng một trật tự xã hội đầy yêu thương và công lý. Chúa Giê-xu là Chúa của muôn vật (Giăng 1:3; Phi-líp 2:9–11). Ngài không chỉ muốn chúng ta xưng nhận Ngài là Chúa (Giăng 13:13) mà còn sống phù hợp với quyền tể trị đó (Lu-ca 6:46). Ngài muốn chúng ta làm theo lời Ngài dạy và noi gương Ngài (Ma-thi-ơ 7:21–27).
Chúa Giê-xu dạy rằng điều răn lớn là yêu Đức Chúa Trời và yêu người lân cận (Ma-thi-ơ 22:36–40). Ngài công bố chức vụ của mình với sự quan tâm đến mọi khía cạnh của đời sống (Lu-ca 4:18–19). Lời dạy của Ngài đề cập đến các thể chế xã hội như gia đình và chính quyền (Ma-thi-ơ 19:3–12; 22:15–22). Ngài nêu gương phục vụ hy sinh và kêu gọi môn đồ vác thập tự giá theo Ngài (Ma-thi-ơ 16:24).
Kinh Thánh đưa ra tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời cho mọi lĩnh vực đời sống—cá nhân, gia đình, Hội Thánh, kinh tế và chính quyền—và kêu gọi con người sống theo các tiêu chuẩn đó.
Cựu Ước ghi lại ý muốn của Đức Chúa Trời đối với các thể chế xã hội. Các tiên tri lên án sự tham lam và bất công vì trái với ý muốn Chúa. Họ bày tỏ sự bất bình của Đức Chúa Trời với những ai làm bại hoại xã hội, áp bức người nghèo, gây chiến bất công và bỏ mặc người yếu thế (Giê-rê-mi 5:25–29; Ô-sê 6:6; A-mốt 5:21–24; Mi-chê 6:6–8). Họ nêu gương cho “chức tiên tri của tín hữu” cũng như “chức tế lễ của tín hữu.”
Tân Ước ghi lại rằng các tín hữu đầu tiên nhấn mạnh ý muốn của Đức Chúa Trời về một trật tự xã hội công chính, nhân đạo và đạo đức. Trong bối cảnh chính quyền tham nhũng, các lãnh đạo Hội Thánh đưa ra tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời cho người cầm quyền (Rô-ma 13:1–7). Khi phụ nữ và nô lệ bị xem thường, các lãnh đạo Cơ Đốc tuyên bố mọi người đều bình đẳng trong Đấng Christ (Ga-la-ti 3:28). Họ lên án xã hội thiên vị người giàu và bỏ mặc người nghèo (Gia-cơ 2:1–9).
Phương Pháp Áp Dụng Phúc Âm
Người Báp-tít sử dụng nhiều phương pháp để áp dụng Phúc Âm vào mọi lĩnh vực đời sống. Một số nhằm củng cố các thể chế xã hội như gia đình, kinh doanh và chính quyền. Số khác nhằm đối phó với bất công, tham nhũng và vô đạo đức.
Cá nhân người Báp-tít sống theo Kinh Thánh trong gia đình, công việc, chính trị, Hội Thánh và giải trí, đồng thời nỗ lực cải thiện các điều kiện tiêu cực. Các Hội Thánh, hiệp hội và liên hiệp Báp-tít tổ chức nhiều hoạt động nhằm xây dựng một xã hội công bằng và nhân đạo hơn.
Người Báp-tít tin rằng truyền giảng chân chính kết hợp với môn đồ hóa sẽ mang lại thay đổi xã hội tích cực. Hành động xã hội không phải là truyền giảng, và truyền giảng không phải là hành động xã hội. Nhưng truyền giảng dẫn đến sự biến đổi sẽ khơi dậy mong muốn cải thiện đời sống người khác. Truyền giảng thật kết hợp với môn đồ hóa tạo nên đời sống được biến đổi, và những đời sống đó sẽ thay đổi thế giới.
Người Báp-tít giảng dạy và viết sách để trình bày tiêu chuẩn Kinh Thánh cho xã hội, thách thức điều sai trái và khích lệ hành động tích cực. Họ sử dụng tẩy chay, biểu tình, tranh cử, bỏ phiếu, vận động chính quyền giải quyết các vấn đề như ô nhiễm, khiêu dâm, nghèo đói, nạn đói và phân biệt chủng tộc. Họ hợp tác với các hệ phái khác để giải quyết các vấn đề như lạm dụng trẻ em, sự coi thường sự sống, nghiện rượu và vi phạm tự do tôn giáo.
Đôi khi người Báp-tít tham gia chiến tranh để xây dựng xã hội công bằng hơn, như trong Cách mạng Hoa Kỳ. Nhưng phần lớn họ hành động ôn hòa, như bất tuân dân sự để giành tự do tôn giáo và công lý chủng tộc.
Thách Thức Trong Việc Áp Dụng Phúc Âm
Nỗ lực áp dụng Phúc Âm vào xã hội gặp nhiều thách thức. Khi cá nhân, Hội Thánh và tổ chức Báp-tít cố gắng làm muối và ánh sáng (Ma-thi-ơ 5:13–14), họ thường bị từ chối và chống đối. Điều này đòi hỏi lòng can đảm.
Khó khăn còn đến từ sự bất đồng về vấn đề cần giải quyết và phương pháp thực hiện. Một số người nghi ngờ tính hợp lệ của việc cải cách xã hội, điều này cản trở việc áp dụng Phúc Âm.
Sự thờ ơ và lãnh đạm là trở ngại lớn. Nhiều người chọn để người khác gánh vác trách nhiệm xây dựng công lý và sự công chính.
Người Báp-tít vượt qua các thách thức bằng cách tìm kiếm sự hướng dẫn và năng quyền từ Đức Thánh Linh, dạy dỗ Kinh Thánh về việc áp dụng Phúc Âm, thành lập tổ chức giải quyết vấn đề xã hội và hợp tác với các hệ phái khác.
Kết Luận
Cá nhân, Hội Thánh và tổ chức Báp-tít nỗ lực áp dụng Phúc Âm của Chúa Giê-xu Christ vào mọi lĩnh vực đời sống. Họ tích cực trong truyền giảng và chức vụ, đồng thời hành động cụ thể để xây dựng xã hội công bằng và nhân đạo hơn. Họ sẵn sàng trả giá vì tin rằng thế giới có thể tốt đẹp hơn, vì đó là lời dạy của Đấng Christ và vì bản chất của Đấng Christ trong họ thúc đẩy họ hành động (Ga-la-ti 2:20).
“Chắc chắn là, với tư cách là công dân Cơ Đốc, chúng ta không có quyền hài lòng với trật tự xã hội hiện tại cho đến khi các nguyên tắc của Đấng Christ được áp dụng cho mọi người.”
— Billy Graham


