Hai Chức Vụ Trong Hội Thánh: Mục Sư và Chấp Sự

“Phao-lô và Ti-mô-thê, đầy tớ của Đức Chúa Giê-xu Christ, gửi cho hết thảy các thánh đồ trong Đức Chúa Giê-xu Christ tại thành Phi-líp, cùng với các giám mục và các chấp sự.”
(Phi-líp 1:1)

“Các chức vụ trong một hội thánh địa phương theo Tân Ước là mục sư và chấp sự (Phi-líp 1:1). Cùng một chức vụ ấy được gọi bằng nhiều tên khác nhau là giám mục, trưởng lão hoặc mục sư.”
Hershel H. Hobbs
The Baptist Faith and Message, tr. 69

Chính thể Báp-tít qua nhiều thế hệ đã xác nhận hai chức vụ Kinh Thánh trong Hội Thánh Tân Ước: mục sư và chấp sự. Người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh dạy rằng mọi Cơ Đốc nhân đều được kêu gọi để phục vụ và thi hành chức vụ nhân danh Đấng Christ, nhưng một số người được Đức Chúa Trời kêu gọi và ban ơn để đảm nhận những vai trò chức vụ cụ thể như mục sư và chấp sự.

Mục Sư Báp-tít

Người Báp-tít khẳng định rằng chức vụ mục sư là một trong hai chức vụ mà một Hội Thánh theo khuôn mẫu Tân Ước cần có. Kinh Thánh sử dụng ba từ để chỉ cùng một chức vụ: trưởng lão, mục sư và giám mục. Trong tiếng Hy Lạp của Tân Ước, ba từ này chỉ các chức năng khác nhau chứ không phải các cá nhân khác nhau (Công Vụ 20:17–28; I Phi-e-rơ 5:1–5).

Người Báp-tít dựa vào Kinh Thánh để xác định các tiêu chuẩn cho người phục vụ trong vai trò mục sư (I Ti-mô-thê 3:1–7; Tít 1:5–9). Các tiêu chuẩn này chủ yếu liên quan đến phẩm chất đạo đức và ân tứ chức vụ. Chức vụ mục sư phải được sử dụng để phục vụ người khác, không vì tư lợi hay để tự đề cao.

Mỗi Hội Thánh Báp-tít tự chọn (mời gọi) người làm mục sư của mình. Quy trình cụ thể có thể khác nhau giữa các Hội Thánh, nhưng đa số theo mẫu sau:

  • Khi Hội Thánh đang trống chức mục sư, hội chúng sẽ bầu một ủy ban tìm kiếm mục sư để cầu nguyện và đánh giá các ứng viên.
  • Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, ủy ban sẽ đề cử người mà họ tin là Đức Chúa Trời muốn làm mục sư cho Hội Thánh.
  • Ứng viên sẽ đến thăm Hội Thánh và giảng đạo “trong tinh thần được mời gọi.” Hội chúng sau đó sẽ bỏ phiếu để quyết định có mời người đó hay không. Nếu được chấp thuận, ứng viên sẽ quyết định nhận lời hay từ chối.
  • Mục sư phục vụ tại Hội Thánh chừng nào cả mục sư và hội chúng đồng thuận tiếp tục mối quan hệ đó.

Mối quan hệ giữa mục sư và Hội Thánh là một mối quan hệ đặc biệt. Mỗi bên có những cơ hội và trách nhiệm mà khi được thực hiện đúng đắn sẽ mang lại sự tích cực và hiệu quả. Hội Thánh cần cầu nguyện, hỗ trợ tài chính, khích lệ và giúp đỡ mục sư trong việc thực hiện mục đích của Hội Thánh. Ngược lại, mục sư cần cầu nguyện, chăm sóc, môn đồ hóa và lãnh đạo thuộc linh cách khiêm nhường cho hội chúng.

Chấp Sự Báp-tít

Chức vụ thứ hai trong Hội Thánh Báp-tít là chấp sự. Trong khi mục sư thường được chọn từ bên ngoài Hội Thánh, thì chấp sự được chọn từ trong hội viên. Các tiêu chuẩn Kinh Thánh cho chấp sự (I Ti-mô-thê 3:8–13) chủ yếu tập trung vào phẩm chất đạo đức và các mối quan hệ trong Hội Thánh, gia đình và cộng đồng. Chấp sự phải là người có đức tin sâu sắc và sống bởi sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh.

Công Vụ 6:1–6 có thể là ghi chép đầu tiên về vai trò của chấp sự. Họ chăm lo các nhu cầu vật chất của hội chúng để mục sư có thể tập trung vào nhu cầu thuộc linh. Chấp sự không phải là cơ quan điều hành mà là người lãnh đạo phục vụ.

Trong Hội Thánh Báp-tít, quy trình chọn chấp sự có sự tham gia của toàn thể hội chúng. Dù chi tiết có thể khác nhau, nhưng thông thường toàn thể Hội Thánh sẽ bỏ phiếu chọn chấp sự.

Vai trò của chấp sự khác nhau giữa các Hội Thánh. Nhiều nơi, chấp sự được yêu cầu xem xét và đề xuất các vấn đề lớn để hội chúng biểu quyết. Họ cũng tham gia vào các chức vụ như thăm viếng người bệnh, giúp đỡ gia đình khó khăn và hỗ trợ người nghèo.

Lễ Phong Chức Báp-tít

Người Báp-tít tin rằng lễ phong chức không ban cho người được phong một quyền năng hay thẩm quyền đặc biệt nào. Đây là cách để Hội Thánh và thế giới công nhận một người xứng đáng phục vụ trong vai trò mục sư hoặc chấp sự. Gần đây, người Báp-tít cũng phong chức cho các chức vụ khác như tuyên úy, giáo sĩ và nhân sự Hội Thánh.

Không phải tất cả người Báp-tít đều đồng ý rằng lễ phong chức là cần thiết, nhưng đa số các Hội Thánh Báp-tít vẫn thực hành và xem đó là hiệu lực suốt đời. Vì vậy, khi một người chuyển đến Hội Thánh khác để phục vụ, không cần phải được phong chức lại.

Với người Báp-tít, lễ phong chức là chức năng của từng Hội Thánh địa phương, không phải của hệ phái. Dù có thể mời các Hội Thánh hay tổ chức khác tham gia, nhưng chính Hội Thánh là nơi thực hiện lễ phong chức.

Trong trường hợp mục sư, lễ phong chức thường được thực hiện sau khi cấp giấy phép giảng đạo. Giai đoạn cấp phép là thời gian để Hội Thánh và cá nhân đánh giá sự kêu gọi và sự phù hợp với chức vụ. Nếu người đó bày tỏ sự kêu gọi từ Đức Chúa Trời qua Đức Thánh Linh, có đủ tiêu chuẩn Kinh Thánh và các ân tứ cần thiết, Hội Thánh sẽ tiến hành phong chức.

Đặc Điểm Báp-tít Liên Quan Đến Mục Sư và Chấp Sự

Chính thể Báp-tít về mục sư và chấp sự liên hệ đến các đặc điểm khác của người Báp-tít. Ví dụ, Kinh Thánh là thẩm quyền tối cao cho đức tin và thực hành. Người Báp-tít hiểu Kinh Thánh dạy rằng có hai chức vụ trong Hội Thánh Tân Ước: mục sư và chấp sự.

Kinh Thánh dạy rằng mọi người tin nhận Chúa Giê-xu là Cứu Chúa đều là thầy tế lễ với quyền tiếp cận trực tiếp với Đức Chúa Trời (I Phi-e-rơ 2:5; Khải Huyền 1:6; 5:10). Không cần một tầng lớp tư tế đặc biệt (Hê-bơ-rơ 8–10). Vì vậy, người Báp-tít không gọi mục sư là “thầy tế lễ” và không xem mục sư là người trung gian giữa con người và Đức Chúa Trời.

Người Báp-tít tin rằng chức tế lễ của mọi tín hữu và năng lực linh hồn không làm giảm vai trò quan trọng của mục sư. Dù mọi tín hữu đều bình đẳng, nhưng một số người được Đức Chúa Trời kêu gọi và Hội Thánh chọn để làm người lãnh đạo thuộc linh. Tín hữu không nên giao phó hoàn toàn trách nhiệm tìm kiếm ý muốn Chúa cho mục sư, mà phải tự mình học hỏi Kinh Thánh và bước đi theo Chúa.

Người Báp-tít tin vào quản trị hội chúng và sự tự trị của Hội Thánh. Do đó, mục sư không được bổ nhiệm bởi tổ chức bên ngoài. Mỗi Hội Thánh tự chọn mục sư và chấp sự. Việc quản trị thuộc về toàn thể hội chúng, không phải chỉ mục sư hay chấp sự. Kinh Thánh dạy rằng mục sư phải lãnh đạo mạnh mẽ nhưng không độc đoán (I Phi-e-rơ 5:1–5).

Tự do và sự tự trị tạo điều kiện cho sự đa dạng trong đời sống Báp-tít. Ví dụ, các Hội Thánh có thể dùng các danh xưng khác nhau cho chức vụ mục sư. Người Báp-tít cũng có quan điểm khác nhau về việc phụ nữ có thể làm mục sư hay chấp sự. Số lượng, tiêu chuẩn và vai trò của chấp sự cũng khác nhau giữa các Hội Thánh.

Kết Luận

Dù có sự khác biệt giữa các Hội Thánh Báp-tít về chức vụ mục sư và chấp sự, người Báp-tít đồng ý rằng Đức Chúa Trời đã thiết lập hai chức vụ quan trọng này để cung ứng sự lãnh đạo phục vụ cho Hội Thánh.