Sự Cứu Rỗi Bởi Ân Điển Qua Đức Tin Mà Thôi
“Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu; điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời; ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình.”
Ê-phê-sô 2:8-9
Những cuộc trò chuyện thông thường, phim ảnh, các chương trình truyền hình và truyện tranh đều cho thấy quan niệm phổ biến về sự cứu rỗi dường như là thế này: Khi một người chết, Đức Chúa Trời cân nhắc những việc lành và những việc xấu của người ấy. Nếu việc lành nhiều hơn việc xấu, người ấy được vào thiên đàng. Nếu việc xấu nhiều hơn việc lành, người ấy đi xuống địa ngục. (Đôi khi địa ngục thậm chí còn không được nhắc đến.) Nói cách khác, nỗ lực và công việc của con người mở đường đến thiên đàng hoặc địa ngục.
Sự mô tả của Kinh Thánh về sự cứu rỗi hoàn toàn khác. Kinh Thánh dạy rõ ràng rằng mọi người đều đã phạm tội (Rô-ma 3:23) và hình phạt của tội lỗi là sự chết đời đời. Tuy nhiên, bởi ân điển của Ngài, Đức Chúa Trời đã cung cấp một con đường để tội lỗi được tha thứ, tránh khỏi địa ngục và nhận được thiên đàng. Con đường ấy là đức tin nơi Con Ngài, là Chúa Giê-su Christ (Rô-ma 6:23).
Theo Kinh Thánh, sự cứu rỗi chỉ bởi ân điển và đức tin, chứ không bởi nỗ lực hay việc làm của con người (Ê-phê-sô 2:8-9). Tuy không phủ nhận giá trị của việc lành, trong suốt lịch sử của mình, người Báp-tít đã công bố lẽ thật rằng sự cứu rỗi chỉ bởi ân điển qua đức tin.
Sự Cứu Rỗi Chỉ Bởi Ân Điển/Đức Tin
Người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh dạy rằng tất cả loài người đều đã chọn phạm tội, tức là không vâng lời Đức Chúa Trời. Hậu quả của tội lỗi là sự chết đời đời. Con người không có khả năng tự cứu mình khỏi hoàn cảnh này. Vì yêu thương nhân loại, Đức Chúa Trời đã cung cấp sự cứu rỗi (Giăng 3:16).
Món quà cứu rỗi của Đức Chúa Trời được ban sẵn qua đức tin nơi Con Ngài, là Chúa Giê-su Christ. Bởi đời sống và sự chết của Ngài trên thập tự giá, Chúa Giê-su mở ra một con đường từ sự chết đời đời đến sự sống đời đời. Con đường ấy là một sự bày tỏ ân điển của Đức Chúa Trời. Con đường ấy chỉ có thể được bước đi bằng đức tin (Rô-ma 5:1-2).
Mặc dù Kinh Thánh dùng những hình ảnh bằng lời khác nhau để mô tả cách Chúa Giê-su cung cấp sự cứu rỗi cho nhân loại hư mất, trong mỗi trường hợp, sứ điệp đều rõ ràng: Sự cứu rỗi chỉ có được qua đức tin nơi Chúa Giê-su Christ là Chúa và Cứu Chúa. Một số giáo phái đã coi những điều như phép báp-têm, tư cách thành viên hội thánh, việc lành hoặc các thánh lễ là cần thiết cho sự cứu rỗi. Người Báp-tít kiên quyết rằng sự cứu rỗi chỉ đến bởi đức tin nơi món quà ân điển của Đức Chúa Trời là Chúa Giê-su.
Sự Cứu Rỗi Vừa Miễn Phí Vừa Đắt Giá
Trong khi người Báp-tít khẳng định rằng sự cứu rỗi là miễn phí, là một món quà từ Đức Chúa Trời, họ cũng công bố cái giá của sự cứu rỗi. Sự cứu rỗi khiến Đức Chúa Trời phải trả giá bằng sự chết của Con một Ngài. Sự cứu rỗi khiến Chúa Giê-su phải chịu sự hạ mình, đau khổ và chết bằng hình phạt đóng đinh trên thập tự giá vì tội lỗi của chúng ta. Qua nhiều thế kỷ, việc chia sẻ sứ điệp cứu rỗi đã khiến vô số chứng nhân trung tín phải trả giá bằng sự tra tấn, tù đày và cái chết. Sự cứu rỗi cũng khiến người đáp ứng bằng đức tin đối với món quà ân điển của Đức Chúa Trời phải trả giá; người ấy phải từ bỏ lối sống cũ của mình, phải chết đối với bản thân (Ma-thi-ơ 16:24-25).
Vì vậy, sự cứu rỗi không bao giờ nên bị xem nhẹ. Nói về sự cứu rỗi một cách hời hợt là phủ nhận ý nghĩa vô cùng lớn lao của nó. Người Báp-tít tin rằng số phận đời đời của mọi người tùy thuộc vào sự đáp ứng bằng đức tin của họ đối với món quà ân điển của Đức Chúa Trời là Chúa Giê-su. Vì thế, người Báp-tít được biết đến bởi những nỗ lực truyền giảng và truyền giáo đầy nhiệt thành.
Sự Cứu Rỗi Là Một Tiến Trình Của Ân Điển Qua Đức Tin
Hầu như tất cả các bản tuyên xưng đức tin của người Báp-tít đều nhấn mạnh rằng Kinh Thánh bày tỏ sự cứu rỗi bao gồm “sự tái sinh” (một số bản tuyên xưng dùng “sự xưng công bình”), “sự thánh hóa” và “sự vinh hiển hóa.” Một số người Báp-tít diễn đạt như thế này: Chúng ta đã được cứu khỏi hình phạt của tội lỗi (sự tái sinh), chúng ta đang được cứu khỏi quyền lực của tội lỗi (sự thánh hóa), và chúng ta sẽ được cứu khỏi sự hiện diện của tội lỗi (sự vinh hiển hóa). Hoặc như những người khác diễn đạt: Chúng ta đã được cứu; chúng ta đang được cứu; chúng ta sẽ được cứu.
Dù lẽ thật được diễn đạt như thế nào, sự nhấn mạnh vẫn là ân điển và đức tin. Ân điển của Đức Chúa Trời không chỉ giúp một người bắt đầu hành trình Cơ Đốc mà còn giúp người ấy hoàn tất hành trình đó. Con đường cứu rỗi được bước đi bằng đức tin (Ga-la-ti 2:16-20).
Tiến trình cứu rỗi tạo nên những đời sống được thay đổi, không chỉ cho đời sau mà còn cho đời này và ngay bây giờ. Việc lành không tạo ra sự cứu rỗi, nhưng sự cứu rỗi phải tạo ra việc lành (Ê-phê-sô 2:10).
Đức Tin Chân Thật Không Thể Bị Ép Buộc
Người Báp-tít kiên quyết rằng không bao giờ nên cố gắng ép buộc một người tin Chúa Giê-su để được cứu. Thật vậy, người Báp-tít tin rằng đức tin chân thật không thể bị cưỡng ép. Muốn là đức tin chân thật, đức tin phải là tự nguyện.
Người Báp-tít lưu ý rằng Chúa Giê-su không bao giờ buộc bất cứ ai phải theo Ngài. Chức vụ của Chúa Giê-su cho thấy con người có khả năng lựa chọn tin Ngài hoặc khước từ Ngài. Mặc dù Chúa Giê-su trình bày rõ ràng những hậu quả của sự tin và không tin, Ngài không bao giờ dùng bất kỳ hình thức ép buộc nào khi kêu gọi người ta theo Ngài. Hơn nữa, các môn đồ của Chúa Giê-su luôn trình bày đức tin như một sự đáp ứng tự nguyện đối với phúc âm.
Vì vậy, người Báp-tít đã kiên quyết rằng không bao giờ nên cưỡng ép người ta tuyên xưng đức tin nơi Chúa Giê-su. Như George W. Truett nhận xét: “Sự bắt bớ có thể khiến người ta trở thành những kẻ giả hình, nhưng sẽ không khiến họ trở thành Cơ Đốc nhân.” Người Báp-tít luôn luôn ủng hộ quyền tự do lựa chọn—tức là tự do tôn giáo.
Ân Điển/Đức Tin và Quyền Tể Trị của Đức Chúa Trời/Ý Chí Tự Do của Loài Người
Trong khi người Báp-tít đồng ý rằng Kinh Thánh dạy sự cứu rỗi luôn luôn và chỉ bởi ân điển qua đức tin mà thôi, họ đã có những quan điểm khác nhau về cách ân điển và đức tin tham dự vào sự cứu rỗi. Chẳng hạn, không phải tất cả người Báp-tít đều đồng ý về mối liên hệ giữa quyền tể trị của Đức Chúa Trời và ý chí tự do của loài người.
Một số người Báp-tít nhấn mạnh quyền tể trị của Đức Chúa Trời và cho rằng chỉ những người mà Đức Chúa Trời, trong ân điển của Ngài, đã tiền định cho sự cứu rỗi mới được cứu bởi đức tin; họ khẳng định rằng sự cứu rỗi này không thể bị mất. Những người Báp-tít khác nhấn mạnh ý chí tự do của loài người và nhìn chung cho rằng bất cứ ai đáp ứng bằng đức tin đối với món quà cứu rỗi bởi ân điển của Đức Chúa Trời đều có thể được cứu; một số người trong họ tin rằng sự cứu rỗi này có thể bị mất.
Hầu hết người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh trình bày cả quyền tể trị của Đức Chúa Trời lẫn quyền tự do lựa chọn của loài người. Mặc dù hai lẽ thật này dường như không thể dung hòa theo sự khôn ngoan của con người, người Báp-tít nói chung vẫn giữ cả hai và thường làm như vậy mà không cố gắng dung hòa chúng. Như những người Báp-tít đã viết Các Điều Khoản Đức Tin cho Hiệp Hội Báp-tít Union vào năm 1840 tuyên bố: “Chúng tôi tin giáo lý về quyền tể trị của Đức Chúa Trời và quyền tự do hành động của con người như một hữu thể phải chịu trách nhiệm.” Họ cũng tuyên bố: “Chúng tôi tin vào sự bền đỗ cuối cùng của các thánh đồ bởi ân điển cho đến vinh quang.”
Vì vậy, hầu hết người Báp-tít cho rằng một người có quyền tự do lựa chọn tin Đấng Christ là Chúa và Cứu Chúa của mình hoặc khước từ Đấng Christ. Họ kiên quyết rằng bất cứ ai đáp ứng qua sự ăn năn và đức tin nơi đời sống chuộc tội, sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-su đều có thể được cứu (1 Ti-mô-thê 2:3-4; 2 Phi-e-rơ 3:9; 1 Giăng 2:2). Với sự xác tín, họ trích lời Chúa Giê-su: “Hễ ai tin Ngài thì không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:15). Họ cũng tin rằng một khi một người thật sự được cứu, người ấy được gìn giữ bởi quyền năng của Đức Chúa Trời; điều này thường được gọi là sự bảo đảm của người tin (Giăng 10:27-30).
Kết Luận
Mặc dù không phải tất cả người Báp-tít đều đồng ý về ý nghĩa của ân điển và đức tin, tất cả người Báp-tít đều đồng ý rằng sự cứu rỗi chỉ đến từ ân điển của Đức Chúa Trời qua đức tin. Sự cứu rỗi không bao giờ được xem là thành tựu của con người mà luôn được xem là một món quà thiên thượng. Người Báp-tít đồng thanh tuyên bố rằng sự cứu rỗi không bởi việc làm nhưng bởi đức tin.
Vì vậy, người Báp-tít nhất trí khẳng định rằng phép báp-têm, tư cách thành viên hội thánh, Tiệc Thánh của Chúa và việc lành, dù quan trọng, không bao giờ là điều cần thiết cho sự cứu rỗi; chỉ ân điển qua đức tin là đủ.
“Mục đích ân điển của Đức Chúa Trời xuyên suốt toàn bộ Kinh Thánh. Thật vậy, Kinh Thánh dạy rằng mục đích cứu chuộc này có từ đời đời. Trước sự sáng tạo, Đức Chúa Trời toàn tri biết rằng con người sẽ phạm tội và cần được cứu. Tuy nhiên, sự biết trước của Đức Chúa Trời về sự kiện ấy không gây ra nó. Nó xảy ra qua việc con người thực thi ý chí tự do của mình.”
Herschel H. Hobbs
Mục sư và thần học gia Báp-tít


