Báp-tít: Báp-têm Cho Người Tin
“Vậy chúng ta đã bị chôn với Ngài bởi phép báp-têm trong sự chết, hầu cho, như Đấng Christ nhờ vinh hiển của Cha được sống lại từ cõi chết, thì chúng ta cũng sống trong đời mới.”
(Rô-ma 6:4)
Hỏi hầu hết những người không thuộc hệ phái Báp-tít (và thậm chí một số người Báp-tít!) rằng điểm đặc trưng của người Báp-tít là gì, họ có thể sẽ trả lời: “Báp-têm cho người trưởng thành bằng cách nhúng mình.” Dĩ nhiên, không có một đặc trưng duy nhất nào cho người Báp-tít. Vậy tại sao nhiều người lại xem báp-têm theo cách của người Báp-tít là điểm đặc trưng? Một lý do có thể là vì người Báp-tít là một trong số rất ít hệ phái thực hành báp-têm cho người tin bằng cách nhúng mình và xem đó là biểu tượng của sự cứu rỗi, chứ không phải là điều kiện để được cứu.
Trong các thế kỷ trước, các nhà cầm quyền dân sự và tôn giáo đã bắt bớ người Báp-tít vì thực hành này. Trước sự chống đối khắc nghiệt như vậy, cũng như sự bất tiện của việc nhúng mình, tại sao người Báp-tít vẫn kiên quyết giữ vững niềm tin và thực hành báp-têm cho người tin bằng cách nhúng mình? Câu trả lời nằm trong những xác tín cơ bản của người Báp-tít.
Báp-têm Chỉ Dành Cho Người Tin
Tân Ước ghi lại rằng báp-têm luôn theo sau sự ăn năn và tin nhận, chưa bao giờ đi trước, và không phải là điều kiện để được cứu (Công Vụ 2:1–41; 8:36–39; 16:30–33). Vì người Báp-tít xem Kinh Thánh là thẩm quyền duy nhất cho đức tin và thực hành, chúng tôi tin rằng báp-têm chỉ dành cho những người đã đặt đức tin nơi Chúa Giê-xu Christ làm Chúa và Cứu Chúa.
Hơn nữa, người Báp-tít nhấn mạnh rằng trong Tân Ước, việc tin nhận và theo Chúa Giê-xu luôn là sự lựa chọn tự nguyện. Do đó, báp-têm như một dấu hiệu của sự cam kết đó cũng phải là hành động tự nguyện.
Vì những xác tín dựa trên Kinh Thánh này, người Báp-tít không báp-têm trẻ sơ sinh. Việc từ chối này đã dẫn đến sự bắt bớ. Ví dụ, Henry Dunster, hiệu trưởng đầu tiên của Đại học Harvard, đã bị buộc phải từ chức và bị trục xuất khỏi Cambridge vì từ chối báp-têm cho con mình trong Hội Thánh được nhà nước bảo trợ.
Báp-têm Chỉ Bằng Cách Nhúng Mình
Dù một số người Báp-tít đầu tiên thực hành báp-têm bằng cách rảy hoặc đổ nước, người Báp-tít đã kết luận rằng nhúng toàn thân xuống nước là cách duy nhất theo Kinh Thánh để báp-têm. Vì vậy, bất chấp sự bắt bớ, bất tiện và chế giễu, họ bắt đầu thực hành báp-têm chỉ bằng cách nhúng mình. Ngày nay, đó là cách báp-têm phổ biến của người Báp-tít trên khắp thế giới.
Niềm tin rằng nhúng mình là phương pháp đúng đắn để báp-têm dựa trên Kinh Thánh vì nhiều lý do:
– Từ “báp-têm” trong tiếng Anh bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp—ngôn ngữ gốc của Tân Ước—có nghĩa là “nhúng, dìm, hoặc ngâm.”
– Giăng Báp-tít đã báp-têm Chúa Giê-xu trong sông Giô-đanh bằng cách nhúng mình khi Ngài bắt đầu chức vụ công khai (Ma-thi-ơ 3:13–17; Mác 1:9–11).
– Các môn đồ của Đấng Christ trong thời Tân Ước đã báp-têm bằng cách nhúng mình (Công Vụ 8:36–39).
– Nhúng mình không chỉ là tuyên bố rằng Đấng Christ đã chết, được chôn và sống lại để ban sự cứu rỗi, mà còn là lời làm chứng về hy vọng sống lại của chính chúng ta (Rô-ma 6:5).
– Tân Ước dạy rằng nhúng mình là cách để biểu tượng rằng người tin đã chết đối với đời sống cũ và sống một đời sống mới trong Đấng Christ (Rô-ma 6:3–4; Cô-lô-se 2:11–12).
Báp-têm Là Biểu Tượng
Người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh dạy rằng báp-têm là quan trọng nhưng không phải là điều kiện để được cứu. Ví dụ, tên trộm trên thập tự giá (Lu-ca 23:39–43), Sau-lơ trên đường đến Đa-mách (Công Vụ 9:1–18) và những người trong nhà Cọt-nây (Công Vụ 10:24–48) đều được cứu mà không cần báp-têm. Trong bài giảng tại lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ đã khuyên những người ăn năn và tin nhận Đấng Christ hãy chịu báp-têm, không phải vì báp-têm là điều kiện để được cứu, mà là để làm chứng rằng họ đã được cứu (Công Vụ 2:1–41).
Do đó, báp-têm là biểu tượng chứ không phải là bí tích. Người Báp-tít tin rằng báp-têm biểu tượng cho việc một người đã được cứu, chứ không phải là phương tiện để được cứu. Báp-têm không truyền ân điển cứu rỗi, mà là cách để làm chứng rằng ân điển cứu rỗi đã được kinh nghiệm. Báp-têm không rửa sạch tội lỗi, mà biểu tượng cho sự tha thứ tội lỗi qua đức tin nơi Đấng Christ.
Dù báp-têm không phải là điều kiện để được cứu, nhưng là một yêu cầu quan trọng trong sự vâng phục Chúa. Đấng Christ đã truyền lệnh cho các môn đồ phải báp-têm (Ma-thi-ơ 28:19), vì vậy báp-têm là một hình thức vâng phục Chúa Giê-xu. Báp-têm là một cách để tuyên bố rằng “Chúa Giê-xu là Chúa.”
Người, Nơi, Thời Điểm Và Bối Cảnh Của Báp-têm
Khái niệm chức tế lễ của mọi tín hữu cho thấy rằng bất kỳ tín hữu nào được Hội Thánh địa phương ủy quyền đều có thể thực hiện báp-têm, không chỉ riêng mục sư hay người được phong chức. Trong hầu hết các Hội Thánh Báp-tít, người thực hiện báp-têm thường là mục sư hoặc nhân sự trong Hội Thánh. Một số người Báp-tít cho rằng chỉ những người “được kêu gọi giảng đạo” mới nên thực hiện báp-têm.
Khi có thể, người Báp-tít ưu tiên thực hiện báp-têm nơi công cộng vì đó là sự tuyên xưng đức tin công khai. Có nhiều bối cảnh khác nhau đã được sử dụng. Trước đây, phần lớn người được báp-têm trong sông hoặc hồ. Ví dụ, Sam Houston đã được báp-têm trong một con suối gần Hội Thánh Báp-tít Independence. Ngày nay, nhiều Hội Thánh đã xây hồ báp-têm trong nhà thờ. Tuy nhiên, nhiều nơi khác vẫn được sử dụng như hồ bơi, sông, ao, suối, biển và thậm chí máng nước cho súc vật.
Người Báp-tít không quy định thời điểm cụ thể cho việc báp-têm, ngoại trừ việc báp-têm phải diễn ra sau khi người đó tin nhận Chúa. Vì báp-têm không phải là điều kiện để được cứu, nên không bắt buộc phải báp-têm ngay sau khi tuyên xưng đức tin. Một số Hội Thánh báp-têm ngay sau khi người đó công khai đức tin. Những Hội Thánh khác yêu cầu người đó tham gia lớp học dành cho người mới tin trước khi được báp-têm.
Người Báp-tít xem báp-têm là một chức năng của Hội Thánh. Thật vậy, người Báp-tít tin rằng mỗi người được báp-têm nên trở thành thành viên của một Hội Thánh địa phương. Người Báp-tít xem báp-têm không chỉ là hành động cá nhân, mà là hành động liên quan đến cộng đồng các tín hữu–tế lễ, tức là Hội Thánh. Theo một nghĩa nào đó, báp-têm biểu tượng cho giao ước giữa người được báp-têm và Hội Thánh.
Kết Luận
Người Báp-tít, với niềm tin mạnh mẽ vào tự do tôn giáo, tôn trọng quyền của người khác trong việc báp-têm theo cách họ chọn. Tương tự, người Báp-tít cũng muốn thực hành niềm tin của mình.
Người Báp-tít trong quá khứ đã chịu nhiều bắt bớ vì cam kết với báp-têm cho người tin. Chắc chắn người Báp-tít ngày nay sẽ giữ vững niềm tin ấy, không xem nhẹ, và nỗ lực hết sức để các thế hệ sau hiểu được tầm quan trọng to lớn của báp-têm.
“Rằng báp-têm là một nghi lễ của Tân Ước, được Đấng Christ thiết lập, chỉ dành cho những người xưng đức tin, hoặc là môn đồ, hoặc đã được dạy dỗ, và những người này, sau khi xưng đức tin, nên được báp-têm. Cách thức thực hiện nghi lễ này theo Kinh Thánh là nhúng hoặc dìm toàn thân xuống nước…”
— Điều XXXIX và XL trong Tín Điều London Thứ Nhất của người Báp-tít năm 1644


