Người Báp-tít và Công Tác Truyền Giảng
“Vậy, đức tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe là khi lời của Đấng Christ được rao giảng.”
(Rô-ma 10:17)
Người Báp-tít cam kết với công tác truyền giảng Tin Lành, tức là chia sẻ Phúc Âm của Chúa Giê-su Christ để những người khác có thể tin Chúa Giê-su là Chúa và Đấng Cứu Rỗi. Sự cam kết đặt công tác truyền giảng Tin Lành làm ưu tiên được thể hiện trong hầu như mọi phương diện của đời sống Báp-tít.
Nền Tảng Của Công Tác Truyền Giảng
Truyền giảng không phải là một mối quan tâm bên lề mà là phần thiết yếu trong bản chất của người Báp-tít. Sự nhấn mạnh của người Báp-tít về truyền giảng bắt nguồn từ các niềm tin và thực hành đặc trưng của họ.
Ví dụ, niềm tin vào quyền tể trị của Đấng Christ là nền tảng vững chắc. Vì Chúa Giê-xu là Chúa, những người theo Ngài phải vâng theo mạng lệnh của Ngài. Chúa Giê-xu phán: “Hãy đi dạy dỗ muôn dân, làm báp-têm cho họ nhân danh Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh” (Ma-thi-ơ 28:19). Ngài cũng phán: “Các ngươi sẽ làm chứng về Ta” (Công Vụ 1:8). Đại Mạng Lệnh của Chúa Giê-xu (Ma-thi-ơ 22:36–40) kêu gọi chia sẻ Tin Lành về Ngài; yêu thương người lân cận chắc chắn bao gồm việc nói cho họ biết về sự cứu rỗi trong Đấng Christ.
Người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh là nguồn thẩm quyền cho giáo lý và đời sống Cơ Đốc. Kinh Thánh dạy rằng sự cứu rỗi khỏi quyền lực và hình phạt của tội lỗi, từ địa ngục đến thiên đàng, chỉ đến qua đức tin nơi ân điển của Đức Chúa Trời qua Con Ngài là Chúa Giê-xu Christ (Giăng 3:16–18; Ê-phê-sô 2:8–10). Chúa Giê-xu phán: “Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống; chẳng bởi Ta thì không ai được đến cùng Cha” (Giăng 14:6).
Sự cứu rỗi không đến từ việc lành, nghi lễ, báp-têm hay tư cách hội viên Hội Thánh, mà chỉ đến qua sự đáp ứng bằng đức tin đối với ân điển của Đức Chúa Trời qua Chúa Giê-xu. Vì vậy, Kinh Thánh nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chia sẻ Tin Lành để người ta có thể tin nhận Chúa Giê-xu và được cứu (Rô-ma 10:13–17).
Sự cứu rỗi là mối quan hệ cá nhân với Chúa Giê-xu Christ. Người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh dạy rằng sự cứu rỗi là một kinh nghiệm cá nhân, đến từ sự ăn năn tội lỗi và đức tin nơi Đấng Christ. Chúa Giê-xu ví điều này như sự tái sinh (Giăng 3:7). Kinh nghiệm này không nhất thiết phải cảm xúc, nhưng luôn mang tính cá nhân. Không ai có thể làm điều đó thay cho người khác.
Kinh Thánh dạy rằng Tin Lành dành cho mọi người, rằng bất kỳ ai tin nơi Đấng Christ đều có thể được cứu (Giăng 3:16; Rô-ma 10:13). Vì vậy, tất cả mọi người đều cần được kêu gọi tin nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa và theo Ngài làm Chúa.
Phương Tiện Truyền Giảng
Vì tầm quan trọng của truyền giảng, người Báp-tít sử dụng mọi phương tiện hợp pháp để kêu gọi người ta tin nhận Chúa Giê-xu. Ép buộc là phương tiện không hợp lệ. Chúa Giê-xu không bao giờ ép buộc ai theo Ngài (Ma-thi-ơ 19:16–22). Để sự đáp ứng với Tin Lành là chân thật, nó phải là tự nguyện. Do đó, người Báp-tít khẳng định rằng cả việc chia sẻ lẫn đáp ứng với Tin Lành đều phải là tự nguyện.
Người Báp-tít tin rằng truyền giảng là cơ hội và trách nhiệm của mọi tín hữu. Dù một số người được ban ơn làm nhà truyền giáo (Ê-phê-sô 4:11), nhưng mọi tín hữu đều phải chia sẻ Tin Lành. Một khía cạnh của chức tế lễ phổ thông là mỗi tín hữu phải phục vụ người khác bằng cách chia sẻ Tin Lành cách yêu thương.
Việc cá nhân chia sẻ Tin Lành đóng vai trò thiết yếu. Người Báp-tít được khích lệ chia sẻ lời chứng cá nhân về đức tin nơi Chúa Giê-xu (Công Vụ 1:6–8). Các Hội Thánh, hiệp hội và liên hiệp cung cấp sự huấn luyện và khích lệ cho cá nhân làm chứng.
Một phần của việc chia sẻ này là sống đời sống Cơ Đốc tích cực, thu hút người khác đến với Tin Lành. Tuy nhiên, người Báp-tít nhận biết rằng lối sống không đủ để truyền đạt trọn vẹn chân lý Tin Lành: đời sống vô tội của Chúa Giê-xu, sự chết hy sinh, sự sống lại và sự cần thiết của đức tin để được cứu. Lời nói là cần thiết (Rô-ma 10:8–17). Truyền giảng bao gồm cả hành động và lời nói.
Giảng dạy Tin Lành (II Ti-mô-thê 4:2) là một cách khác để người Báp-tít thực hiện truyền giảng. Các bài giảng trong buổi nhóm thường mang tính truyền giảng, ngay cả khi đề tài chính là vấn đề khác. Người Báp-tít giảng trong các buổi truyền giảng đặc biệt, ngoài trời và tại các trại nhóm để kêu gọi người ta tin nhận Chúa.
Dạy dỗ (Ma-thi-ơ 28:20) cũng mang tính truyền giảng. Trường Chúa Nhật có hai mục tiêu: học Kinh Thánh và truyền giảng. Các lớp học trong Trường Kinh Thánh Hè, trại bồi linh và hội nghị đều có yếu tố truyền giảng. Các trường học Báp-tít không chỉ nhằm giáo dục mà còn để truyền giảng.
Chức vụ đáp ứng nhu cầu con người (Ma-thi-ơ 25:31–46) cũng có hai mục tiêu: đáp ứng nhu cầu thể chất, tinh thần và cảm xúc, đồng thời chia sẻ Tin Lành. Nhiều người Báp-tít tin rằng nhu cầu chỉ được đáp ứng đầy đủ khi cả nhu cầu thể chất lẫn thuộc linh đều được quan tâm.
Người Báp-tít tổ chức các ban ngành và hội nghị để khích lệ và phát triển công tác truyền giảng. Các liên hiệp Báp-tít thường có ban truyền giảng tổ chức chiến dịch, hỗ trợ Hội Thánh và tổ chức khác cải thiện công tác truyền giảng, và tổ chức hội thảo huấn luyện. Nhiều chủng viện Báp-tít có giáo sư chuyên giảng dạy về truyền giảng.
Cầu nguyện để tín hữu mạnh dạn chia sẻ Tin Lành (Công Vụ 4:31) và để người ta tin nhận Chúa Giê-xu và được cứu là phần thiết yếu trong công tác truyền giảng. Thật vậy, cầu nguyện nên là nền tảng cho mọi khía cạnh của truyền giảng.
Trở Ngại Và Thách Thức
Sự nhấn mạnh và nỗ lực truyền giảng của người Báp-tít không tránh khỏi những trở ngại. Vì truyền giảng giúp người ta tìm được sự cứu rỗi trong Đấng Christ, Sa-tan sẽ tìm cách ngăn trở.
Sự thờ ơ và lãnh đạm của tín hữu là một trở ngại lớn. Nguyên nhân có thể là sự non nớt thuộc linh, thiếu hiểu biết Kinh Thánh hoặc tình trạng thuộc linh sa sút.
Sự sợ hãi cũng là một trở ngại. Người ta có thể sợ thất bại, bị chế giễu, bị từ chối hoặc phản ứng tiêu cực khi truyền giảng. Những trở ngại này có thể vượt qua khi nhận biết rằng Đức Thánh Linh đồng hành trong việc chia sẻ Tin Lành (Công Vụ 4:31). Chúa Giê-xu hứa rằng Đức Thánh Linh sẽ ban quyền năng cho người làm chứng (Công Vụ 1:8). Chính Đức Thánh Linh cảm hóa và khiến người chưa tin quyết định tin nhận.
Sự nghi ngờ về tính duy nhất của Đấng Christ trong sự cứu rỗi có thể phá hoại công tác truyền giảng. Chủ nghĩa phổ độ (mọi người đều được cứu), chủ nghĩa tương đối (Chúa Giê-xu chỉ là một trong nhiều con đường), và chủ nghĩa vật chất (chối bỏ sự cứu rỗi thuộc linh) đang lan rộng và làm suy yếu truyền giảng.
Kết Luận
Người Báp-tít là dân sự truyền giảng vì các niềm tin nền tảng và sử dụng nhiều phương tiện để chia sẻ Tin Lành về Chúa Giê-xu Christ. Dù có nhiều trở ngại, nhờ cầu nguyện và trưởng thành thuộc linh, những khó khăn có thể được vượt qua và công tác truyền giảng có thể lan rộng và hiệu quả.
“Công việc lớn lao của công tác truyền giảng Tin Lành… phải được hội thánh thực hiện với tư cách là hội thánh; và trong mức độ có thể, mỗi thành viên hội thánh phải được huy động tham gia vào công việc ấy.”
The Watchman, ngày 10 tháng 12 năm 1896, tr. 10


