Thẩm Quyền Của Kinh Thánh
“Mọi Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời cảm thúc, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, và huấn luyện trong sự công chính, để người của Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành.”
(II Ti-mô-thê 3:16–17)
Xuyên suốt các thế kỷ, người Báp-tít luôn khẳng định rằng Kinh Thánh là thẩm quyền viết tối hậu duy nhất cho đức tin và thực hành Cơ Đốc. Họ đã chống lại những ai cho rằng có thẩm quyền khác, bao gồm giáo hoàng, vua chúa, giám mục, mục sư và giáo sư. Cả quyền lực tôn giáo lẫn thế tục đều từng bắt bớ người Báp-tít vì cam kết của họ đối với thẩm quyền của Kinh Thánh.
Người Báp-tít Xem Kinh Thánh Là Thẩm Quyền
Về cơ bản, người Báp-tít xem Kinh Thánh là thẩm quyền cho đức tin và thực hành vì bản chất của chính Kinh Thánh. Họ khẳng định rằng bản chất thần thượng của Kinh Thánh là nền tảng cho thẩm quyền của nó. Không có văn bản nào khác sánh được với Kinh Thánh. Kinh Thánh là duy nhất vì đến từ Đức Chúa Trời và nói về Ngài.
Trong phần lớn lịch sử, người Báp-tít đơn giản chấp nhận thẩm quyền của Kinh Thánh dựa trên niềm tin vào bản chất thần thượng của nó. Các câu Kinh Thánh được trích dẫn để xác nhận niềm tin và thực hành của người Báp-tít mà không cần nỗ lực nhiều để “chứng minh” tính thần thượng đó.
Tuy nhiên, người Báp-tít và những người khác có thể chỉ ra nhiều bằng chứng cho thấy bản chất thần thượng và có thẩm quyền của Kinh Thánh, như sự hiệp nhất kỳ diệu của Kinh Thánh dù được viết bởi nhiều người trong hàng trăm năm, sự ứng nghiệm các lời tiên tri Cựu Ước trong cuộc đời và lời dạy của Chúa Giê-xu, thông điệp của Kinh Thánh vẫn còn phù hợp qua nhiều thế kỷ, quyền năng của thông điệp ấy trong việc biến đổi đời sống và xã hội, và những tuyên bố lặp đi lặp lại trong Kinh Thánh rằng đó là Lời của Đức Chúa Trời.
Bản Chất Của Thẩm Quyền Kinh Thánh
Người Báp-tít nhấn mạnh rằng Kinh Thánh là thẩm quyền viết duy nhất cho đức tin và thực hành Cơ Đốc, và phủ nhận rằng các văn bản khác như tín điều, bản tuyên xưng đức tin, truyền thống, giáo huấn của các nhà thần học hay tuyên bố của những người sáng lập hệ phái có thẩm quyền tương tự. Dù người Báp-tít có thể học hỏi và trân trọng một số tài liệu này, họ từ chối xem chúng là có thẩm quyền.
Một số người cáo buộc người Báp-tít thờ phượng Kinh Thánh vì họ tôn kính Kinh Thánh một cách phi thường. Tất nhiên, chúng ta không thờ phượng Kinh Thánh; chúng ta thờ phượng Đức Chúa Trời của Kinh Thánh là thẩm quyền tối thượng. Kinh Thánh có thẩm quyền đối với chúng ta vì nó đến từ Đức Chúa Trời và nói về Ngài.
Đây là lý do vì sao người Báp-tít thường gọi Kinh Thánh là thẩm quyền viết duy nhất của mình. Đức Chúa Trời là thẩm quyền tối thượng. Đức Thánh Linh đã cảm thúc con người để viết Kinh Thánh, để như Tuyên xưng Đức Tin và Sứ Mạng Báp-tít nói, đó là “kho báu hoàn hảo của sự dạy dỗ thần thượng. Nó có Đức Chúa Trời là tác giả, sự cứu rỗi là mục đích, và lẽ thật, không pha lẫn sai lầm, là nội dung.” Vì vậy, Kinh Thánh trở thành sự mặc khải về Đức Chúa Trời cho chúng ta.
Chúa Giê-xu Christ là sự mặc khải trọn vẹn nhất về Đức Chúa Trời. Kinh Thánh bày tỏ Chúa Giê-xu Christ là Chúa của muôn loài. Quyền tể trị của Đấng Christ và thẩm quyền của Kinh Thánh đi đôi với nhau; chúng không mâu thuẫn mà bổ sung cho nhau.
Người Báp-tít tin rằng Đức Thánh Linh không chỉ cảm thúc người viết Kinh Thánh mà còn soi sáng để con người hiểu và áp dụng Kinh Thánh.
Kinh Thánh về cơ bản là thẩm quyền thuộc linh. Herschel Hobbs, một mục sư–thần học gia Báp-tít nổi tiếng, trong sách “Tuyên xưng Đức Tin và Sứ Mạng Báp-tít” (trang 24–25) viết: “Kinh Thánh chủ yếu là một quyển sách tôn giáo.” Ông giải thích: “Nói rằng Kinh Thánh là một quyển sách có thẩm quyền không có nghĩa là nó có thẩm quyền trong mọi lĩnh vực tư tưởng nhân loại. Nó không phải là thẩm quyền trong khoa học. Nó cũng không tự nhận như vậy.” Hobbs cũng viết: “Kinh Thánh không tự nhận là sách giáo khoa về lịch sử, văn học, triết học, tâm lý học hay khoa học. Tuy nhiên, nó chứa đựng những yếu tố chân thật của tất cả những lĩnh vực này và hơn thế nữa.”
Thẩm Quyền Của Kinh Thánh Liên Hệ Đến Các Niềm Tin Cơ Bản Khác Của Người Báp-tít
Vì người Báp-tít xem Kinh Thánh là thẩm quyền viết duy nhất cho đức tin và thực hành, nên Kinh Thánh là nền tảng cho giáo lý và chính thể Hội Thánh Báp-tít. Các bản tuyên xưng đức tin của người Báp-tít qua các thế kỷ luôn trích dẫn Kinh Thánh cho mỗi niềm tin được nêu ra.
Dựa trên thẩm quyền của Kinh Thánh, người Báp-tít xây dựng niềm tin về các vấn đề như: sự cứu rỗi bởi ân điển qua đức tin mà thôi, chức tế lễ của mọi tín hữu, năng lực linh hồn, báp têm cho người tin, bản chất biểu tượng của phép báp têm và Tiệc Thánh, tư cách hội viên chỉ dành cho người đã được tái sinh, quản trị Hội Thánh theo hình thức hội chúng, tính tự trị của Hội Thánh, tự do tôn giáo, và sự hợp tác tự nguyện cho công tác truyền giáo và chức vụ.
Một số xác tín cơ bản này liên hệ đặc biệt đến cách người Báp-tít nhìn nhận và giải nghĩa Kinh Thánh. Ví dụ, niềm tin vào năng lực linh hồn và chức tế lễ của mọi tín hữu khiến người Báp-tít khẳng định rằng mỗi tín hữu–tư tế có khả năng đọc và hiểu Kinh Thánh, và cơ hội cũng như trách nhiệm đọc và giải nghĩa Kinh Thánh không nên giao cho người khác. Tương tự, người Báp-tít khẳng định rằng không ai hay nhóm nào có quyền áp đặt niềm tin cho người khác.
Người Báp-tít tuyên bố rằng mọi người nên có tự do sở hữu, đọc và giải nghĩa Kinh Thánh cho chính mình. Dựa trên đời sống và lời dạy của Chúa Giê-xu, người Báp-tít khẳng định rằng đức tin không thể bị ép buộc, và không ai nên cố gắng làm điều đó. Cũng không nên áp đặt cách giải nghĩa Kinh Thánh của mình cho người khác.
Giải Nghĩa Lời Dạy Của Kinh Thánh
Liệu có nguy hiểm khi tuyên bố rằng mọi tín hữu đều có quyền tự do giải nghĩa Kinh Thánh? Tất nhiên là có; những cách giải nghĩa kỳ lạ, thậm chí sai lạc có thể xảy ra vì không phải ai cũng trưởng thành trong đời sống thuộc linh hay hiểu biết nguyên tắc giải nghĩa Kinh Thánh như nhau.
Nhưng lựa chọn thay thế còn nguy hiểm hơn: tin rằng chỉ một số ít người có thẩm quyền quyết định Kinh Thánh dạy gì. Sau cùng, ai có quyền trao trách nhiệm đó cho người khác hay một nhóm? Hơn nữa, các học giả Kinh Thánh cũng có những cách giải nghĩa rất khác nhau về một số phần trong Kinh Thánh. Vậy ai sẽ quyết định cách giải nghĩa nào là đúng?
Điều này có nghĩa là một người được tự do tin bất cứ điều gì mình muốn về Kinh Thánh và giáo lý của nó? Người Báp-tít tuyên bố rằng họ có quyền tự do đó, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi cách giải nghĩa đều đúng. Người Báp-tít nhấn mạnh rằng sự tự do giải nghĩa Kinh Thánh đi kèm với trách nhiệm lớn. Mỗi người cần học Kinh Thánh cách cầu nguyện và khiêm nhường, nhờ sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh. Việc giải nghĩa nên được chia sẻ trong cộng đồng tín hữu để có thêm sự hiểu biết. Cần áp dụng các nguyên tắc giải nghĩa đúng đắn. Cách giải nghĩa của một người nên được so sánh với các tín hữu trưởng thành trong quá khứ và hiện tại để có thể hiểu rõ hơn.
Kết Luận
Người Báp-tít có nhiều điểm khác nhau trong cách hiểu Kinh Thánh. Tuy nhiên, khi có sự khác biệt về giáo lý hay thực hành, họ dùng Kinh Thánh làm thẩm quyền cho lập trường của mình, chứ không phải nguồn nào khác. Vì vậy, dù người Báp-tít có thể bất đồng về điều Kinh Thánh dạy trong một số vấn đề, họ đồng ý rằng Kinh Thánh là thẩm quyền viết tối hậu duy nhất cho đức tin và thực hành.
“Chúng tôi tin rằng Kinh Thánh Cựu Ước và Tân Ước là sự mặc khải từ Đức Chúa Trời, và rằng chúng chứa đựng hệ thống đức tin và thực hành chân thật duy nhất.”
Trích từ Bản Tín Điều được thông qua tại Texas năm 1840 bởi Hiệp Hội Báp-tít Liên Hiệp.


