Báp-tít: Chức Tế Lễ Của Tín Hữu Hay Của Các Tín Hữu?

“Nhưng anh em là dòng dõi được chọn, chức tế lễ nhà vua, dân tộc thánh, dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, để rao truyền những việc cao cả của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài.”
(I Phi-e-rơ 2:9)

“Mỗi tín hữu là một thầy tế lễ, vừa đứng trước mặt Đức Chúa Trời cho chính mình, vừa chăm sóc các tín hữu khác và những người trong thế gian mà Đấng Christ đã chết thay.”
— Trích từ “Chúng Ta Là Người Báp-tít”, James Leo Garrett Jr. (Tổng biên tập)

Nói rằng một người Báp-tít là thầy tế lễ nghe có vẻ lạ lẫm với một số người. Nhưng thực tế là như vậy. Mỗi người trong chúng ta đều là thầy tế lễ. Người Báp-tít khẳng định rằng tất cả những ai tin nhận Chúa Giê-xu làm Chúa và Cứu Chúa đều là thầy tế lễ—tức là “tín hữu–tế lễ”. Khái niệm về chức tế lễ của các tín hữu là nền tảng đối với người Báp-tít. Dù có những cách hiểu khác nhau về ý nghĩa của khái niệm này, tất cả chúng ta đều trân quý lẽ thật Kinh Thánh về chức tế lễ của các tín hữu.

Chức Tế Lễ Có Nghĩa Là Gì?

Làm thầy tế lễ bao gồm cả đặc ân lẫn trách nhiệm. Trong Cựu Ước, thầy tế lễ giữ vị trí đặc biệt trong sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Họ chịu trách nhiệm về một số nghi thức thờ phượng, như dâng sinh tế. Họ là người trung gian giữa dân sự và Đức Chúa Trời.

Thầy tế lễ thượng phẩm là người duy nhất được phép vào nơi chí thánh trong đền thờ Do Thái. Nơi cực kỳ thánh khiết này được ngăn cách với phần còn lại của đền thờ và với các thầy tế lễ khác bằng một bức màn lớn.

Nhưng với sự sống, sự chết và sự phục sinh của Chúa Giê-xu, mọi điều đó đã thay đổi. Không còn cần đến sinh tế bằng thú vật nữa, vì Đấng Christ—Chiên Con của Đức Chúa Trời—đã tự hiến mình làm sinh tế chuộc tội một lần đủ cả.

Khi Chúa Giê-xu chịu đóng đinh, bức màn lớn trong đền thờ “bị xé ra làm hai từ trên xuống dưới” (Ma-thi-ơ 27:51), cho thấy rằng Chúa Giê-xu—Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm vĩ đại—giờ đây là Đấng trung gian giữa Đức Chúa Trời và loài người. Không còn cần đến các thầy tế lễ theo kiểu Cựu Ước nữa. Thật vậy, tất cả những ai tin nhận Chúa Giê-xu đều trở thành thầy tế lễ với quyền tiếp cận trực tiếp đến Đức Chúa Trời. Không cần người trung gian nào nữa. Chúng ta có thể đến với Đức Chúa Trời qua sự cầu nguyện, xưng tội, ngợi khen và thờ phượng. Thật là một đặc ân lớn lao!

Nhưng làm thầy tế lễ cũng mang theo trách nhiệm. Trong Cựu Ước, thầy tế lễ đại diện cho Đức Chúa Trời trước dân sự. Ngày nay, tín hữu–tế lễ có trách nhiệm chia sẻ sự hiểu biết về Đức Chúa Trời cho người khác, qua lời nói và hành động.

Tín hữu–tế lễ có trách nhiệm làm chứng về tình yêu của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua Chúa Giê-xu Christ, và thể hiện tình yêu ấy qua sự phục vụ người khác nhân danh Ngài. Trách nhiệm này được người Báp-tít thực hiện qua công tác truyền giảng, truyền giáo, chức vụ và hành động xã hội nhằm giúp đỡ tha nhân.

Nguồn Gốc Của Khái Niệm Chức Tế Lễ Của Các Tín Hữu

Martin Luther, nhà lãnh đạo của cuộc Cải chánh Tin Lành, thường được gắn liền với khái niệm chức tế lễ của các tín hữu. Luther đã thách thức giáo lý của Giáo hội Công giáo La Mã về vai trò đặc biệt của các linh mục.

Luther khẳng định rằng mỗi tín hữu là một thầy tế lễ, có quyền tiếp cận trực tiếp với Đức Chúa Trời. Ông không phủ nhận vai trò của mục sư, nhưng nhấn mạnh rằng mọi người, không chỉ mục sư, đều có chức năng tế lễ. Ngay cả trước khi Luther xuất hiện, một số nhóm Cơ Đốc đã nhấn mạnh đến chức tế lễ của các tín hữu.

Tuy nhiên, người Báp-tít không dựa vào Luther hay bất kỳ nhóm Cơ Đốc nào khác cho niềm tin này, mà dựa vào Tân Ước. Dựa trên nhiều phân đoạn Kinh Thánh, người Báp-tít khẳng định rằng mỗi người tin nhận Chúa Giê-xu Christ đều có quyền tiếp cận trực tiếp với Đức Chúa Trời, chịu trách nhiệm trực tiếp trước Ngài, và có bổn phận chia sẻ tình yêu của Ngài.

Chức Tế Lễ Của Tín Hữu

Khái niệm chức tế lễ của mỗi tín hữu trong tư tưởng Báp-tít gắn liền với khái niệm năng lực linh hồn. Mỗi người có năng lực do Đức Chúa Trời ban để biết và làm theo ý muốn của Ngài. Quyết định theo Chúa Giê-xu là quyết định cá nhân; không ai có thể quyết định thay cho người khác. Làm thầy tế lễ là món quà từ Đức Chúa Trời, không phải công trạng của con người; nó đến cùng với sự cứu rỗi.

Mỗi tín hữu–tế lễ chịu trách nhiệm về hành động của chính mình. Mỗi người có thể đến trực tiếp với Đức Chúa Trời mà không cần người trung gian. Mỗi người có thể và nên tự mình đọc và giải nghĩa Kinh Thánh, không cần các chức sắc tôn giáo áp đặt niềm tin.

Tín hữu–tế lễ đều bình đẳng trong Đấng Christ (Ga-la-ti 3:26–28). Chỉ có một Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm duy nhất là Chúa Giê-xu Christ (Hê-bơ-rơ 7:23–8:13).

Mỗi tín hữu–tế lễ có trách nhiệm cam kết với Đấng Christ và chia sẻ Ngài qua lời nói và hành động. Như Phi-e-rơ đã nói: “để rao truyền những việc cao cả của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm vào nơi sáng láng lạ lùng của Ngài” (I Phi-e-rơ 2:9).

Vì vậy, một Hội Thánh không chỉ có một thầy tế lễ. Trên thực tế, có nhiều người trong Hội Thánh có thể bày tỏ tình yêu và sự tha thứ của Đức Chúa Trời, và thể hiện sự quan tâm, cảm thông giữa các tín hữu với nhau.

Chức Tế Lễ Của Các Tín Hữu

Tân Ước cũng nói đến chức tế lễ của các tín hữu. Tín hữu–tế lễ là một phần của thân thể Đấng Christ. Họ tạo thành một cộng đồng đức tin. Dù mỗi người chịu trách nhiệm cá nhân trước Đức Chúa Trời, tất cả đều liên kết với nhau như anh chị em trong Đấng Christ.

Khía cạnh cộng đồng này nhấn mạnh rằng đời sống Cơ Đốc không thể tách rời khỏi sự thông công với các tín hữu khác. Sự thông công này giúp khích lệ và hỗ trợ tín hữu trong sự trưởng thành thuộc linh và chức vụ. Sống đời sống Cơ Đốc một cách cô lập sẽ rất buồn và khó khăn.

Sự thông công giữa các tín hữu–tế lễ cũng giúp ích trong việc giải nghĩa Kinh Thánh và hiểu biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Dù mỗi người có thể và nên tự mình đọc và giải nghĩa Kinh Thánh, người tín hữu khôn ngoan sẽ tìm kiếm sự hiểu biết từ các tín hữu khác. Bằng cách học hỏi các giáo huấn của những tín hữu trong quá khứ và hiện tại, người ta sẽ hiểu rõ hơn về Kinh Thánh và ý muốn của Đức Chúa Trời.

Mô hình Hội Thánh Báp-tít được xây dựng trên nền tảng chức tế lễ của các tín hữu. Hội Thánh bao gồm những người đã sử dụng năng lực do Đức Chúa Trời ban để tin nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa và tự nguyện gia nhập cộng đồng đức tin.

Mỗi tín hữu–tế lễ trong cộng đồng đều bình đẳng với nhau. Không ai có quyền cai trị trên tất cả. Vì vậy, các quyết định được đưa ra bởi cộng đồng các thầy tế lễ, cùng nhau tìm kiếm ý muốn của Đầu Hội Thánh—Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm vĩ đại là Chúa Giê-xu Christ. Họ làm điều này qua sự cầu nguyện, học Kinh Thánh, suy gẫm, thảo luận và quyết định.

Kết Luận

Vậy, là “chức tế lễ của tín hữu” hay “chức tế lễ của các tín hữu”? Câu trả lời là cả hai.

Cụm từ “chức tế lễ của tín hữu” nhấn mạnh khía cạnh cá nhân và năng lực linh hồn. Còn “chức tế lễ của các tín hữu” nhấn mạnh khía cạnh cộng đồng và sự thông công.

Xuyên suốt lịch sử, luôn tồn tại sự căng thẳng giữa cá nhân và tập thể. Người Báp-tít cũng không tránh khỏi điều này. Chúng ta làm tốt khi không đề cao bên nào hơn bên kia, mà giữ sự cân bằng giữa cả hai.