Hai Lễ Báp-tít Của Người Báp-tít: Báp-têm và Tiệc Thánh

“Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh mà làm báp-têm cho họ.”
(Ma-thi-ơ 28:19)

“Ấy là điều tôi đã nhận từ Chúa mà cũng đã truyền lại cho anh em: Ấy là trong đêm Chúa Giê-xu bị nộp, Ngài lấy bánh, tạ ơn rồi, bẻ ra mà phán rằng: Nầy là thân thể Ta vì các ngươi mà phó cho; hãy làm điều nầy để nhớ Ta. Cũng một thể ấy, sau khi ăn bữa tối rồi, Ngài cũng lấy chén mà phán rằng: Chén nầy là giao ước mới trong huyết Ta; hãy khi nào uống, hãy làm điều nầy để nhớ Ta.”
(I Cô-rinh-tô 11:23–25)

Các Cơ Đốc nhân thuộc nhiều giáo phái khác nhau đều quý trọng phép báp-têm và Tiệc Thánh của Chúa dưới một hình thức nào đó. Niềm tin của người Báp-tít về phép báp-têm và Tiệc Thánh của Chúa khác với niềm tin của nhiều giáo phái khác.

Những điểm khác biệt này là một số thành phần trong công thức đặc trưng của các niềm tin và sự thực hành Báp-tít.

Báp-têm và Tiệc Thánh Là Biểu Tượng

Người Báp-tít thường dùng từ “lễ” thay vì “bí tích” khi nói đến báp-têm và tiệc thánh. Dù có khi dùng từ “bí tích”, nhưng không bao giờ với ý rằng hai lễ này là điều kiện để được cứu rỗi.

Người Báp-tít luôn khẳng định rằng báp-têm và tiệc thánh là biểu tượng và không cần thiết cho sự cứu rỗi. Tuy nhiên, chúng vẫn là phần quan trọng trong sự thờ phượng và thực hành của người Báp-tít.

Vì là biểu tượng, việc sử dụng đúng hình thức là điều quan trọng. Báp-têm tượng trưng cho sự chết, chôn và sống lại của Chúa Giê-xu, là nền tảng cho sự cứu rỗi của chúng ta. Báp-têm cũng biểu tượng cho việc một người nhờ đức tin nơi Đấng Christ đã từ sự chết bước vào sự sống và đồng hóa với sự chết và sống lại của Ngài (Rô-ma 6:3–5; Cô-lô-se 2:12).

Chỉ có việc nhúng mình hoàn toàn xuống nước mới biểu tượng đầy đủ cho sự chết, chôn và sống lại này.

Tương tự, việc sử dụng đúng các yếu tố trong tiệc thánh với sự hiểu biết Kinh Thánh là điều cần thiết. Chúa Giê-xu thiết lập tiệc thánh trong bữa ăn cuối cùng với các môn đồ như một phần của lễ Vượt Qua Do Thái (Ma-thi-ơ 26:26–30; Mác 14:22–26; Lu-ca 22:14–20). Bánh không men và nước nho là thành phần của bữa ăn. Chúa Giê-xu cho biết bánh tượng trưng cho thân thể Ngài và nước nho tượng trưng cho huyết Ngài. Bánh không men biểu tượng cho sự tinh sạch của Đấng Christ, vì Ngài vô tội (Hê-bơ-rơ 4:15), là sinh tế không tì vết cho tội lỗi chúng ta. Nước nho từ trái nho bị ép tượng trưng cho huyết Ngài đã đổ ra.

Khi ăn bánh và uống chén, môn đồ của Đấng Christ nhớ đến sự hy sinh của Ngài trên thập tự giá. Người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh dạy các yếu tố trong tiệc thánh không phải là thân thể và huyết thật của Đấng Christ, mà là biểu tượng. Khi ăn bánh và uống chén, người tín hữu không thực sự ăn thịt và uống huyết của Ngài, mà là vâng theo mạng lệnh của Ngài để tưởng nhớ sự hy sinh, sự hiện diện và sự trở lại chắc chắn của Ngài (I Cô-rinh-tô 11:24–28).

Báp-têm và Tiệc Thánh Không Chỉ Là Biểu Tượng

Dù tin rằng báp-têm và tiệc thánh là biểu tượng, người Báp-tít không xem chúng là điều không quan trọng. Trái lại, cả hai đều có ý nghĩa sâu sắc.

Chúng quan trọng vì có nguồn gốc từ Đức Chúa Trời. Đây không phải là sáng kiến của con người mà là điều Chúa ban để giúp chúng ta công bố và chia sẻ Phúc Âm (I Cô-rinh-tô 11:26) và thúc đẩy đời sống Cơ Đốc (I Cô-rinh-tô 10:16–33; 11:29).

Báp-têm là cơ hội để người chịu báp-têm công khai làm chứng rằng mình đã tin nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa và được tha tội. Người làm báp-têm có thể dùng dịp này để giải thích về sự cứu rỗi và ý nghĩa của báp-têm.

Tiệc thánh là cơ hội cho cả truyền giảng và tăng trưởng thuộc linh. Tiệc thánh nhấn mạnh tình yêu của Đức Chúa Trời qua sự hy sinh của Chúa Giê-xu. Với người tin, đây là thời điểm đặc biệt để thông công với Chúa, bày tỏ lòng biết ơn vì sự hy sinh của Ngài. Vì vậy, tiệc thánh còn được gọi là Lễ Thông Công.

Báp-têm và Tiệc Thánh Gắn Bó Với Các Giáo Lý Khác

Niềm tin của người Báp-tít về báp-têm và tiệc thánh không đứng riêng lẻ, mà liên hệ chặt chẽ với nhau và với các giáo lý khác.

Người Báp-tít tin rằng chỉ những người đã được tái sinh và chịu báp-têm mới nên tham dự tiệc thánh.

Người Báp-tít dựa vào Kinh Thánh để xây dựng niềm tin, bao gồm cả báp-têm và tiệc thánh. Kinh Thánh ghi lại rằng các Hội Thánh Tân Ước thực hành báp-têm và tiệc thánh theo thứ tự đó và với ý nghĩa biểu tượng. Các Hội Thánh ấy gồm những người đã được cứu và chịu báp-têm. Người Báp-tít tin rằng mô hình này nên được tiếp tục ngày nay.

Vì tin vào quyền tể trị của Đấng Christ, người Báp-tít tin rằng báp-têm và tiệc thánh là những lễ được chính Chúa Giê-xu truyền dạy (Ma-thi-ơ 28:19; Lu-ca 22:19; I Cô-rinh-tô 11:24–25).

Người Báp-tít khẳng định rằng sự cứu rỗi là bởi ân điển qua đức tin nơi Đấng Christ, không bởi việc làm hay nghi lễ (Ê-phê-sô 2:8–9). Vì vậy, dù báp-têm và tiệc thánh rất quan trọng, chúng không phải là điều kiện để được cứu.

Vì Kinh Thánh dạy rằng mọi tín hữu đều là thầy tế lễ (I Phi-e-rơ 2:5; Khải Huyền 5:10), nên không cần có một tầng lớp tư tế đặc biệt để cử hành báp-têm hay tiệc thánh. Dù thường là mục sư thực hiện, nhưng bất kỳ hội viên nào được Hội Thánh chỉ định đều có thể làm. Trong tiệc thánh, mọi tín hữu đều tham dự, không chỉ người chủ lễ.

Tự do tâm linh liên quan đến báp-têm và tiệc thánh ở chỗ: sự tham dự phải là tự nguyện, không bị ép buộc. Người Báp-tít luôn bảo vệ tự do tôn giáo, không ai bị ép tham gia bất kỳ nghi lễ nào.

Quản trị hội chúng và sự tự trị của Hội Thánh dưới quyền tể trị của Đấng Christ cũng liên hệ đến hai lễ này. Về báp-têm, mỗi Hội Thánh có quyền quyết định thời gian và địa điểm. Về tiệc thánh, mỗi Hội Thánh quyết định người chủ lễ, tần suất tổ chức và ai được mời tham dự. Một số Hội Thánh giới hạn cho hội viên, số khác mời các tín hữu cùng niềm tin, hoặc tất cả tín hữu đã chịu báp-têm, hoặc bất kỳ ai xưng nhận đức tin nơi Đấng Christ.

Kết Luận

Người Báp-tít tin rằng Chúa Giê-xu đã truyền hai lễ cho Hội Thánh: báp-têm và tiệc thánh.

Cả hai đều là biểu tượng nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, vì chúng tượng trưng cho ân điển và sự cứu rỗi, đồng thời liên hệ đến các giáo lý trọng yếu khác của người Báp-tít.