Người Báp-tít Tin rằng Thành Viên Hội Thánh Phải Là Người Đã Được Tái Sinh
“Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội Thánh.”
Công Vụ Các Sứ Đồ 2:47
“Hội thánh của bạn tọa lạc ở đâu?” Câu trả lời được mong đợi cho câu hỏi này có lẽ sẽ là một địa chỉ đường phố, nơi có một tòa nhà. Nhưng hội thánh không phải là một tòa nhà. Hội thánh là một cộng đồng thông công của những người sống tại nhiều địa điểm khác nhau… một loại người rất đặc biệt.
Ai Nên Là Thành Viên của Hội Thánh?
Người Báp-tít đã sử dụng nhiều thuật ngữ khác nhau để mô tả quan niệm của họ về hội thánh, chẳng hạn như hội thánh của các tín hữu, hội thánh của những người đã được tái sinh, hội thánh được nhóm lại, hội thánh tự nguyện, hội thánh của những người được sinh lại và cộng đồng thông công của những người được cứu chuộc.
Dù sử dụng thuật ngữ nào, ý nghĩa căn bản vẫn luôn giống nhau: Hội thánh là một cộng đồng thông công của những người đã tự nguyện đi theo Chúa Giê-su là Chúa và tự nguyện liên kết với nhau dưới quyền làm Chúa của Ngài và sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh.
Vì vậy, người Báp-tít tin rằng chỉ những người đã được cứu mới nên là thành viên của hội thánh. Người Báp-tít cũng tin rằng những người đã được cứu nên trở thành thành viên của một hội thánh. Mặc dù trở thành Cơ Đốc nhân là sự đáp ứng đức tin của mỗi cá nhân, sự trưởng thành với tư cách Cơ Đốc nhân được nâng cao qua sự thông công với những Cơ Đốc nhân khác. Đời sống Cơ Đốc không được thiết kế như một nỗ lực đơn độc, nhưng như một kinh nghiệm thông công, trong đó hội thánh là cộng đồng thông công chủ yếu.
Quan niệm của Tân Ước về hội thánh tập trung vào một thân thể địa phương gồm những tín hữu trong Đấng Christ đã chịu phép báp-têm. Tuy nhiên, trong một vài phân đoạn Tân Ước, từ “hội thánh” cũng chỉ những người được cứu chuộc thuộc mọi thời đại (Ma-thi-ơ 16:18; Ê-phê-sô 5:23-32; Cô-lô-se 1:18).
Mặc dù người Báp-tít tin rằng tư cách thành viên hội thánh chỉ nên bao gồm những người được cứu chuộc trong Đấng Christ, họ khích lệ và chào đón tất cả mọi người tham dự các hoạt động khác nhau của hội thánh. Chẳng hạn, các buổi thờ phượng, học Kinh Thánh và những hoạt động phục vụ đều mở rộng cho mọi người.
Tại Sao Chỉ Những Tín Hữu Mới Nên Là Thành Viên của Hội Thánh?
Đối với người Báp-tít, Kinh Thánh là thẩm quyền thành văn duy nhất cho đức tin và sự thực hành. Người Báp-tít tin rằng Kinh Thánh dạy chỉ những người đã được sinh lại mới nên là thành viên của hội thánh. Sự sinh lại này không đến chỉ bằng việc đọc thuộc những sự kiện về Chúa Giê-su, nhưng bằng một kinh nghiệm đức tin chân thật nơi Ngài (Giăng 3:1-21).
Tân Ước nói về hội thánh như một cộng đồng gồm những người đã kinh nghiệm sự cứu rỗi qua đức tin nơi Chúa Giê-su Christ là Chúa và Đấng Cứu Rỗi. Sách Công Vụ Các Sứ Đồ nói về hội thánh tại Giê-ru-sa-lem rằng: “Mỗi ngày Chúa thêm vào số họ những người được cứu” (Công Vụ Các Sứ Đồ 2:47 NIV). Cả lời chào thăm lẫn nội dung trong những thư tín Tân Ước của Phao-lô gửi cho các hội thánh khác nhau đều cho thấy rằng một hội thánh phải gồm những người đã được cứu chuộc (I Cô-rinh-tô 1:2; 12:12-31).
Lý tưởng về tư cách thành viên hội thánh gồm những người được sinh lại không phải lúc nào cũng đạt được, ngay cả trong thời Tân Ước. Mặc dù một hội thánh có tư cách thành viên hoàn toàn gồm những người được sinh lại có thể không đạt được, đây vẫn là một mục tiêu đáng theo đuổi. Vì vậy, các hội thánh Báp-tít cố gắng chỉ tiếp nhận làm thành viên những người đã được cứu chuộc.
Các Hội Thánh Báp-tít Tiếp Nhận Thành Viên vào Cộng Đồng Thông Công Như Thế Nào?
Tư cách thành viên trong một hội thánh Báp-tít luôn phải mang tính tự nguyện. Vì vậy, mỗi người tự yêu cầu được trở thành thành viên. Họ không bị ép buộc phải trở thành thành viên. Các hội thánh Báp-tít cố gắng duy trì tư cách thành viên gồm những người được sinh lại bằng nhiều cách trong tiến trình tiếp nhận người vào hội thánh.
Khi một người chưa từng là thành viên của bất kỳ hội thánh nào xin gia nhập một hội thánh Báp-tít, người ấy được yêu cầu đưa ra bằng chứng rằng mình đã tin cậy Chúa Giê-su Christ là Chúa và Đấng Cứu Rỗi của cá nhân. Hơn nữa, các hội thánh Báp-tít yêu cầu một người phải trải nghiệm phép báp-têm của tín hữu trước khi trở thành thành viên. Vì vậy, người xin gia nhập được yêu cầu vừa tuyên xưng đức tin nơi Đấng Christ vừa chịu phép báp-têm.
Khi một người đã là thành viên của một hội thánh Báp-tít xin gia nhập một hội thánh Báp-tít khác, thông thường người ấy được tiếp nhận dựa trên tư cách thành viên trước đó. Trước đây, một số hội thánh Báp-tít cấp những “thư” thực tế xác nhận một người là thành viên, và người ấy mang “thư” đó khi chuyển đến một hội thánh khác. Ngày nay, thuật ngữ “đến bằng thư giới thiệu” thường có nghĩa là hội thánh tiếp nhận thành viên sẽ liên lạc với hội thánh kia về việc chuyển tư cách thành viên. Thuật ngữ “đến bằng lời xác nhận” thường có nghĩa là hội thánh mà người ấy từng là thành viên không còn tồn tại hoặc vì nhiều lý do khác nhau mà không thể lấy được hồ sơ.
Nhưng điều gì xảy ra nếu một người xin gia nhập hội thánh Báp-tít hiện đang là thành viên của một hội thánh không thuộc Báp-tít? Vì các hội thánh Báp-tít có quyền tự trị, họ đáp ứng theo nhiều cách khác nhau. Cách đáp ứng tùy thuộc cả vào bối cảnh hội thánh của người xin gia nhập lẫn các chính sách của hội thánh tiếp nhận.
Nói chung, nếu người ấy chưa chịu phép báp-têm bằng cách dìm mình với tư cách một tín hữu trong Đấng Christ, hội thánh Báp-tít sẽ yêu cầu người ấy bày tỏ đức tin nơi Đấng Christ và chịu phép báp-têm trước khi trở thành thành viên. Nếu người ấy đã chịu phép dìm mình với tư cách một tín hữu, nhưng phép báp-têm đó được xem là cần thiết cho sự cứu rỗi, phần lớn các hội thánh Báp-tít sẽ yêu cầu người ấy chịu phép báp-têm trước khi trở thành thành viên; điều này được thực hiện để làm sáng tỏ rằng phép báp-têm, mặc dù quan trọng, nhưng không cần thiết cho sự cứu rỗi.
Nếu người ấy đã chịu phép dìm mình với tư cách một tín hữu và hiểu rằng đó là một cách làm chứng mang tính biểu tượng rằng mình đã được sinh lại, một số hội thánh Báp-tít sẽ tiếp nhận người ấy làm thành viên. Những hội thánh Báp-tít khác sẽ yêu cầu người ấy chịu phép báp-têm trong một hội thánh Báp-tít.
Mặc dù một số ít hội thánh Báp-tít có thể tiếp nhận làm thành viên những người tuyên xưng đức tin nơi Chúa Giê-su Christ là Chúa và Đấng Cứu Rỗi, dù họ đã hay chưa chịu phép báp-têm bằng cách dìm mình với tư cách tín hữu, phần lớn các hội thánh không làm như vậy. Đại đa số các hội thánh Báp-tít xem trọng sâu sắc tầm quan trọng của phép báp-têm dành cho tín hữu bằng cách dìm mình.
Những Yếu Tố Nào Khác Liên Quan đến Tư Cách Thành Viên trong một Hội Thánh Báp-tít?
Các hội thánh có những quan điểm khác nhau về việc một người có nên được báp-têm và tiếp nhận làm thành viên ngay sau khi tuyên xưng đức tin hay cần phải chờ đợi một thời gian. Một số hội thánh làm phép báp-têm cho người ta rất sớm sau khi họ tuyên xưng đức tin. Những hội thánh khác yêu cầu người ta, đặc biệt là trẻ em, trải qua một tiến trình tư vấn trước khi chịu phép báp-têm.
Một số hội thánh yêu cầu tất cả những người xin gia nhập phải được tư vấn về kinh nghiệm cứu rỗi và sự cam kết của họ đối với tư cách thành viên hội thánh. Một số hội thánh cũng mong đợi người xin gia nhập tham dự một lớp học dành cho thành viên mới. Nhiều hội thánh không thực hiện điều nào trong hai điều này.
Các hội chúng Báp-tít biểu quyết về yêu cầu xin gia nhập của một người. Hội chúng không biểu quyết về việc người ấy đã được cứu hay chưa. Đó là vấn đề giữa cá nhân ấy và Đức Chúa Trời. Thay vào đó, các thành viên hội thánh đang tham gia vào sự quản trị hội thánh theo hội chúng của người Báp-tít dưới quyền làm Chúa của Đấng Christ.
Kết Luận
Niềm tin rằng tư cách thành viên hội thánh phải gồm những người đã được tái sinh là một niềm tin căn bản của người Báp-tít. Khái niệm này là một phần trong tổng thể những niềm tin và thể chế quản trị làm cho “một người Báp-tít trở thành người Báp-tít.” Bài tiếp theo sẽ thảo luận tại sao đặc trưng Báp-tít này quan trọng và những cách mà đặc trưng ấy đang bị thử thách.
“Mặc dù người Báp-tít chia sẻ nhiều niềm tin cốt lõi với các nhóm Cơ Đốc khác, sự khẳng định của chúng ta rằng tư cách thành viên hội thánh phải gồm những người đã được tái sinh là một trong những dấu hiệu đặc trưng của chúng ta.”
Warren McWilliams
Defining Baptist Convictions


