Quyền Tự Trị Báp-tít: Những Khó Khăn và Lợi Ích
“Vì nơi nào có hai ba người, nhân danh Ta nhóm nhau lại, thì Ta ở giữa họ.”
Ma-thi-ơ 18:20
Vô số những quan niệm sai lầm, vấn đề, mối đe dọa và thách thức bao quanh việc thực hành quyền tự trị Báp-tít. Tuy nhiên, những lợi ích vượt xa những khó khăn gắn liền với quyền tự trị.
Các hội thánh Báp-tít có quyền tự trị dưới quyền làm Chúa của Đấng Christ. Không một cá nhân hay nhóm người Báp-tít nào ở bên ngoài hội thánh có thẩm quyền áp đặt giáo lý và thể chế Báp-tít cho hội thánh ấy.
Một Số Quan Niệm Sai Lầm về Quyền Tự Trị Báp-tít
Hệ phái Báp-tít được cấu thành từ nhiều thực thể khác nhau, bao gồm các hội thánh địa phương, các hiệp hội hội thánh, các đại hội cấp tiểu bang và cấp quốc gia, cùng nhiều tổ chức khác. Theo thể chế Báp-tít, mỗi thực thể này đều có quyền tự trị.
Tuy nhiên, mối quan hệ tự trị này đôi khi bị hiểu sai. Chẳng hạn, một số người nghĩ đời sống Báp-tít có các “cấp,” như cấp hội thánh địa phương, cấp hiệp hội, cấp đại hội tiểu bang và cấp đại hội quốc gia. Theo quan niệm đó, các cấp cao hơn bao gồm các cấp thấp hơn và có thẩm quyền trên các cấp ấy. Đây không phải là thể chế Báp-tít.
Các đại hội quốc gia không được cấu thành từ các đại hội tiểu bang. Các đại hội tiểu bang không được cấu thành từ các hiệp hội. Trái lại, mỗi tổ chức là một thực thể Báp-tít tự trị. Hơn nữa, không thực thể nào có thẩm quyền trên thực thể khác. Chẳng hạn, các quyết định của một đại hội Báp-tít toàn quốc không có thẩm quyền đối với các tổ chức Báp-tít cấp tiểu bang, các hiệp hội hoặc các hội thánh.
Tương tự, một hội thánh không có thẩm quyền trên một hiệp hội hay đại hội. Hơn nữa, vì có quyền tự trị, các hiệp hội và đại hội có quyền quyết định ai sẽ được công nhận hoặc tiếp nhận làm đại biểu, đồng thời quyết định họ sẽ liên hệ với những tổ chức Báp-tít nào và không liên hệ với tổ chức nào.
Một Số Vấn Đề Liên Quan đến Quyền Tự Trị Báp-tít
Ngay cả khi khái niệm căn bản về quyền tự trị Báp-tít đã được hiểu, việc áp dụng quyền tự trị trong sự phức tạp của đời sống tổ chức Báp-tít không phải lúc nào cũng rõ ràng.
Khi đời sống Báp-tít chủ yếu gồm các hội chúng nhỏ của những tín hữu đã chịu báp-tem, quyền tự trị là một vấn đề tương đối đơn giản. Khi các hiệp hội, hội đoàn, đại hội cấp tiểu bang và quốc gia, cùng nhiều loại cơ sở khác nhau phát triển như một phần của đời sống Báp-tít, các vấn đề về quyền tự trị không còn đơn giản như trước.
Chẳng hạn, có những câu hỏi liên quan đến quyền tự trị của các cơ sở Báp-tít, như trường đại học, các tổ chức chăm sóc người cao tuổi và trẻ em, và các trung tâm y tế. Nếu toàn bộ hoặc một phần hội đồng quản trị của một cơ sở Báp-tít được một thực thể Báp-tít khác—chẳng hạn đại hội cấp tiểu bang hoặc quốc gia—bầu chọn, thì cơ sở ấy có mức độ tự trị nào?
Những vấn đề khác về quyền tự trị liên quan đến các hội thánh địa phương. Một số vấn đề liên quan đến việc thành lập các hội thánh mới. Chẳng hạn, một phương thức kêu gọi một hiệp hội Báp-tít, một đại hội cấp tiểu bang và một hội thánh cùng bảo trợ một hội chúng mới. Thông thường, việc chọn mục sư không hoàn toàn nằm trong tay hội chúng mới được thành lập mà còn có sự tham gia của các tổ chức bảo trợ. Điều này không được xem là vi phạm quyền tự trị vì nhóm ấy chưa được chính thức thành lập thành một hội thánh.
Một Số Mối Đe Dọa Có Thể Có đối với Quyền Tự Trị Báp-tít
Những mối đe dọa đối với quyền tự trị Báp-tít hiện hữu ngày nay. Chúng đến từ cả bên ngoài lẫn bên trong các hội thánh địa phương.
Những thách thức từ bên ngoài hội thánh xuất hiện khi một tổ chức nào đó cố gắng áp đặt cho hội thánh điều phải tin và/hoặc cách tiến hành chức vụ. Chính quyền thế tục đôi khi gây áp lực như vậy. Người Báp-tít đã chống lại, kiên định với niềm tin vào tự do tôn giáo và sự phân cách giữa hội thánh và nhà nước.
Các tổ chức Báp-tít bên ngoài hội thánh cũng có thể gây áp lực như vậy. Một ví dụ đôi khi được nêu ra là việc các hiệp hội Báp-tít, đại hội cấp tiểu bang hoặc đại hội cấp quốc gia cố ép các hội thánh chấp nhận một số tuyên ngôn giáo lý bằng cách đe dọa rút lại mối thông công và/hoặc sự hỗ trợ tài chính nếu họ không chấp nhận.
Mặc dù những nỗ lực như vậy có thể xâm phạm quyền tự trị của hội thánh địa phương, cần nhớ rằng mỗi tổ chức Báp-tít cũng có quyền tự trị và có quyền quyết định những hội thánh nào họ sẽ duy trì mối thông công. Hơn nữa, một hội thánh không phải cúi mình trước những áp lực ấy, nhưng được tự do làm điều mình tin là ý muốn của Đấng Christ dành cho hội thánh. Chẳng hạn, một hiệp hội có thể nói “không” với điều một hội thánh muốn, và một hội thánh có thể nói “không” với điều một hiệp hội muốn.
Một mối đe dọa đối với quyền tự trị từ bên trong hội thánh xuất hiện khi các thành viên không thực hành các nguyên tắc Kinh Thánh và khuất phục trước áp lực từ các tổ chức bên ngoài. Các thành viên hội thánh cần vượt qua mọi sự thờ ơ, thiếu hiểu biết hoặc sợ hãi khiến họ từ bỏ khái niệm quyền tự trị quý báu và phù hợp với Kinh Thánh.
Một Số Thách Thức Liên Quan đến Quyền Tự Trị Báp-tít
Một số vấn đề cần được giải quyết để quyền tự trị của hội thánh vận hành theo hướng tích cực. Chẳng hạn, toàn thể hệ phái không có thẩm quyền can thiệp vào một hội thánh đang gặp rắc rối. Nếu một hội thánh hành xử cách đáng hổ thẹn, hệ phái không thể buộc hội thánh thay đổi cách hành xử, thậm chí cũng không thể buộc hội thánh bỏ tên “Báp-tít.” Nếu một hội thánh xảy ra xung đột nội bộ, không một tổ chức nào của hệ phái có thể cưỡng ép một giải pháp cho cuộc xung đột. Nếu một hội thánh lâm vào khủng hoảng tài chính, hệ phái không có nghĩa vụ phải đến giải cứu. Ngay cả khi một hội thánh xin một tổ chức của hệ phái Báp-tít trợ giúp, hội thánh ấy cũng không từ bỏ quyền tự trị của mình.
Một vấn đề khác liên quan đến các mục sư và những người khác được các hội thánh cùng các tổ chức Báp-tít khác nhau thuê làm việc. Toàn thể hệ phái không có thẩm quyền kỷ luật hoặc bảo vệ những người ấy, vì họ được các tổ chức Báp-tít tự trị tuyển dụng chứ không phải do hệ phái tuyển dụng.
Một thách thức liên quan đến việc thực hiện mạng lệnh Kinh Thánh về truyền giáo, giáo dục Cơ Đốc và công tác nhân ái. Khi bị đẩy đến cực đoan, quyền tự trị dẫn đến chủ nghĩa biệt lập, cản trở hội thánh hoàn thành mọi điều mình có thể làm trong công tác truyền giáo và chức vụ.
Khi quyền tự trị được giải thích là cá nhân hoặc hội thánh được tự do làm bất cứ điều gì mình thích, kết quả sẽ tiêu cực. Quyền làm Chúa của Đấng Christ phải luôn được đặt ở vị trí trung tâm. Cá nhân và hội thánh được tự do làm điều Đấng Christ muốn.
Người Báp-tít đã tìm cách giải quyết những tác động tiêu cực có thể có này của quyền tự trị thông qua sự hợp tác tự nguyện, là chủ đề của một bài khác trong loạt bài này.
Những Lợi Ích của Quyền Tự Trị Báp-tít
Nếu quyền tự trị có những khó khăn, tại sao phải gìn giữ nó? Một lý do căn bản là quyền tự trị dựa trên lẽ thật Kinh Thánh. Chỉ riêng lý do này, người Báp-tít cũng phải kiên định gìn giữ quyền tự trị của các hội thánh.
Quyền tự trị cũng giúp người Báp-tít sống phù hợp với các khái niệm nền tảng khác, như quản trị hội chúng, chức tế lễ của mọi tín hữu và năng lực của linh hồn.
Ngoài ra, quyền tự trị cho phép mỗi hội chúng địa phương tự quyết định cách tốt nhất để tiếp cận và phục vụ cộng đồng nơi mình hiện diện. Quyền tự trị có thể tăng cường sự linh hoạt và sáng tạo.
Quyền tự trị của hội thánh củng cố sự thật rằng trong một hội thánh Báp-tít, mỗi thành viên đều có trách nhiệm đối với hội thánh. Ý thức trách nhiệm như vậy có thể giúp các thành viên gắn bó mạnh mẽ với hội thánh và góp phần củng cố sức khỏe của hội thánh cũng như thực hiện các chức vụ của hội thánh.
Hơn nữa, quyền tự trị cung cấp một sự bảo vệ trong các vụ kiện về trách nhiệm pháp lý. Hệ phái không chịu trách nhiệm về hành động của một hội chúng địa phương, và hội chúng đó không chịu trách nhiệm về hành động của bất kỳ hội thánh hay thực thể nào khác thuộc hệ phái Báp-tít.
Kết Luận
Quyền tự trị của hội thánh Báp-tít đã được gìn giữ qua nhiều thế kỷ với sự hy sinh lớn lao. Thế hệ này phải hết sức nỗ lực truyền lại nguyên tắc Kinh Thánh ấy cho các thế hệ mai sau.
“Đối với nhiều người Báp-tít, quyền tự trị đã trở thành tình trạng vô chính phủ. Điều đó đúng khi một hội thánh hoặc một cá nhân Báp-tít nói: ‘Tôi có thể làm theo ý mình!’ Cả hai phải làm điều Đấng Christ vui lòng hoặc mong muốn.”
Herschel H. Hobbs
Đức Tin và Sứ Điệp Báp-tít


