Chúa Giê-xu Là Chúa

“…mọi lưỡi đều phải xưng nhận rằng Đức Chúa Giê-xu Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời là Đức Cha.”
(Phi-líp 2:11)

Từ “Chúa” có nhiều ý nghĩa và định nghĩa khác nhau. Tuy nhiên, với tư cách là Cơ Đốc nhân, chúng ta xưng nhận rằng Đức Chúa Giê-xu Christ là Chúa vì chúng ta dâng trọn lòng trung thành, sự phục vụ yêu thương và sự vâng phục trung tín cho Ngài vì Ngài là ai và những gì Ngài đã làm.

Tất cả các nhóm Cơ Đốc đều tin vào lẽ thật rằng Chúa Giê-xu là Chúa, nhưng người Báp-tít có một sự nhấn mạnh đặc biệt đối với lẽ thật này. Người Báp-tít tin rằng Chúa Giê-xu là Chúa duy nhất của sự sống. Họ không chấp nhận bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào làm Chúa của các tín hữu hay của Hội Thánh. Vì niềm tin này, người Báp-tít, giống như các tín hữu đầu tiên, đã chịu bắt bớ bởi cả chính quyền và các tổ chức tôn giáo.

Tầm Quan Trọng Của Cam Kết Báp-tít Đối Với Quyền Tể Trị Của Đấng Christ

Tại sao người Báp-tít lại kiên quyết giữ vững quyền tể trị duy nhất của Đấng Christ? Chúng tôi dựa trên một số xác tín cơ bản, bao gồm:

(1) Kinh Thánh dạy về quyền tể trị của Đấng Christ, và người Báp-tít xem Kinh Thánh là thẩm quyền viết duy nhất cho đức tin và thực hành.

(2) Giáo lý Kinh Thánh về năng lực linh hồn đòi hỏi mỗi tín hữu phải quy phục thẩm quyền tối thượng duy nhất là Đức Chúa Trời – Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh.

(3) Sự nhấn mạnh trong Kinh Thánh về năng lực linh hồn bắt nguồn từ quyền tể trị của Đấng Christ.

(4) Mô hình Hội Thánh Tân Ước được xây dựng trên quyền tể trị của Đấng Christ; chỉ mình Ngài là đầu của Hội Thánh.

Kinh Thánh Dạy Về Quyền Tể Trị Của Đấng Christ

Kinh Thánh đưa ra nhiều lý do tại sao Chúa Giê-xu là Chúa của muôn loài. Ngài là Đức Chúa Trời, một trong ba ngôi của Ba Ngôi Đức Chúa Trời. Chúa Giê-xu phán: “Ta với Cha là một” (Giăng 10:30). Kinh Thánh chép rằng nơi Ngài “mọi sự đầy dẫy của thần tính hiện diện một cách thân thể” (Cô-lô-se 2:9 BD2011).

Chúa Giê-xu đã chết trên thập tự giá vì tội lỗi của thế gian, vì vậy Ngài xứng đáng nhận mọi sự ngợi khen và tôn vinh như là Chúa: “Chiên Con đã bị giết là xứng đáng để nhận lấy quyền năng, giàu có, khôn ngoan, năng lực, tôn quý, vinh hiển và chúc tụng” (Khải Huyền 5:12).

Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết, chứng tỏ quyền năng của Ngài trên sự chết. Khi gặp Đấng Christ phục sinh, môn đồ Thô-ma đã thốt lên: “Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!” (Giăng 20:28).

Chúa Giê-xu đã thăng thiên, ngồi bên hữu Đức Cha để cầu thay cho chúng ta, và sẽ trở lại để đem đến trời mới và đất mới. Trước một Đấng như vậy, chúng ta kính sợ và tuyên xưng: “Lạy Chúa Giê-xu, xin hãy đến!” (Khải Huyền 22:20).

Phạm Vi Quyền Tể Trị Của Đấng Christ

Kinh Thánh trình bày phạm vi quyền tể trị của Đấng Christ theo nhiều cách. Kinh Thánh chép rằng Chúa Giê-xu là Chúa của muôn vật: “Hầu cho khi nghe danh Đức Chúa Giê-xu, mọi đầu gối trên trời, dưới đất và bên dưới đất đều phải quỳ xuống, và mọi lưỡi đều phải xưng nhận rằng Đức Chúa Giê-xu Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời là Đức Cha” (Phi-líp 2:10-11).

Kinh Thánh dạy rằng Chúa Giê-xu là Chúa của mọi người. Nhiều người chối bỏ hoặc không nhận biết quyền tể trị đó, nhưng đối với Cơ Đốc nhân, quyền tể trị của Đấng Christ là trung tâm. Thật vậy, đời sống Cơ Đốc bắt đầu bằng sự xưng nhận rằng Chúa Giê-xu là Chúa: “Nếu miệng bạn xưng Đức Chúa Giê-xu là Chúa và lòng bạn tin rằng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu” (Rô-ma 10:9 BD2011).

Kinh Thánh nhấn mạnh rằng Chúa Giê-xu là Chúa của các Hội Thánh. Chúa Giê-xu phán: “Ta sẽ lập Hội Thánh Ta trên đá này, các cửa âm phủ chẳng thắng được hội đó” (Ma-thi-ơ 16:18). Và Phao-lô viết về Chúa Giê-xu: “Đức Chúa Trời đã đặt muôn vật dưới chân Ngài và lập Ngài làm đầu Hội Thánh, tức là thân thể của Ngài…” (Ê-phê-sô 1:22-23 BD2011).

Quyền Tể Trị Của Đấng Christ Và Năng Lực Linh Hồn

Kinh Thánh dạy rằng quyền tể trị của Đấng Christ là trực tiếp. Không ai hay tổ chức nào được phép tiếm quyền của Chúa Giê-xu trên đời sống của một tín hữu. Tất nhiên, con người có thể học hỏi và nhận sự hiểu biết từ người khác, nhưng chỉ một mình Chúa Giê-xu có thẩm quyền tối thượng trên tín hữu.

Lời kêu gọi trở thành môn đồ của Chúa Giê-xu giả định rằng con người có khả năng biết và làm theo ý muốn của Ngài. Giáo lý Kinh Thánh về năng lực linh hồn cho thấy con người có khả năng do Đức Chúa Trời ban để biết và làm theo ý muốn của Ngài. Con người không phải là những con rối. Đấng Tạo Hóa đã ban cho họ sự tự do và trách nhiệm trong sự lựa chọn.

Người Báp-tít đã chống lại những nỗ lực từ cá nhân, chính quyền và tổ chức tôn giáo nhằm áp đặt ý muốn của Chúa Giê-xu cho tín hữu. Người Báp-tít khẳng định rằng mỗi người có năng lực và trách nhiệm để tìm biết và làm theo ý muốn của Chúa Giê-xu là Chúa. Như các môn đồ đầu tiên đã tuyên bố: “Chúng tôi phải vâng lời Đức Chúa Trời hơn là vâng lời người ta!” (Công Vụ 5:29).

“Chỉ có Đấng Christ là Vua và là Đấng lập luật cho Hội Thánh và lương tâm.”
John Smyth (1570?–1612)
Một người Anh, ông là mục sư sáng lập Hội Thánh Báp-tít đầu tiên của Anh tại Amsterdam vào năm 1609. Câu trích dẫn trên là từ một bản tín điều mà ông đóng vai trò chủ chốt trong việc soạn thảo.

Quyền Tể Trị Của Đấng Christ Đòi Hỏi Tự Do Tôn Giáo

Quyền tể trị của Đấng Christ có nghĩa là cá nhân và Hội Thánh phải được tự do khỏi sự ép buộc từ chính quyền hay tổ chức tôn giáo trong các vấn đề thuộc linh và tôn giáo. Người Báp-tít luôn phản đối những nỗ lực cưỡng ép như vậy, tuyên bố rằng chỉ một mình Chúa Giê-xu là Chúa. Vì sự phản kháng này, người Báp-tít thường phải trả giá đắt.

Ví dụ, vào đầu những năm 1600, Vua James I của Anh tuyên bố mình là người đứng đầu Hội Thánh Anh và chính quyền Anh. Ông yêu cầu tất cả các Hội Thánh phải tuân theo ý muốn của mình. Thomas Helwys, một mục sư Báp-tít, đã viết một cuốn sách có tựa đề “Một Bản Tuyên Bố Ngắn Gọn Về Điều Bí Ẩn Của Sự Gian Ác,” trong đó ông khẳng định rằng nhà vua không có quyền áp đặt niềm tin cho cá nhân hay Hội Thánh.

Helwys đã gửi một bản sách cho Vua James kèm theo lời đề tặng cá nhân, trong đó ông tuyên bố: “Nhà vua là người phàm, không phải là Đức Chúa Trời, vì vậy ông không có quyền trên linh hồn bất tử của thần dân mình, để lập luật lệ và quy định cho họ, và đặt các lãnh chúa thuộc linh cai trị họ.” Vì tuyên bố lẽ thật Kinh Thánh này, nhà vua đã bỏ tù ông, và ông đã chết trong tù, từ chối công nhận bất kỳ ai ngoài Chúa Giê-xu là Chúa của các Hội Thánh.

Quyền Tể Trị Của Đấng Christ Và Hội Thánh Theo Mô Hình Tân Ước Không Thể Tách Rời

Điều đó có nghĩa gì đối với từng tín hữu và Hội Thánh mà họ là thành viên khi sống dưới quyền tể trị của Đấng Christ? Trước hết, điều đó có nghĩa là họ phải công nhận Đấng Christ là Chúa. Hội Thánh thuộc về Đấng Christ, không thuộc về họ. Ngài là đầu của Hội Thánh; họ không phải. Họ không được cai trị Hội Thánh; Đấng Christ mới là Đấng cai trị.

Hơn nữa, mỗi thành viên trong Hội Thánh cần nhận biết rằng mình có cơ hội và trách nhiệm đưa ra các quyết định liên quan đến Hội Thánh dưới quyền tể trị của Đấng Christ. Đây là mô hình Hội Thánh Tân Ước. Các tín hữu đưa ra quyết định về Hội Thánh mà họ là thành viên, như ai sẽ là chấp sự và mục sư, cách sử dụng các khoản dâng hiến, và loại cơ sở vật chất mà họ sẽ sử dụng. Tuy nhiên, mỗi quyết định này cần được thực hiện trong ánh sáng của sự thật rằng Chúa Giê-xu là Chúa của Hội Thánh.

Ngoài ra, tất cả các thành viên trong thân thể Đấng Christ đều có trách nhiệm đối với các quyết định của Hội Thánh. Không có hệ thống phân cấp trong Hội Thánh theo Tân Ước. Không mục sư, ban chấp sự hay bất kỳ cá nhân hay nhóm nào được phép cai trị Hội Thánh (I Phi-e-rơ 5:3). Chỉ một mình Chúa Giê-xu là Chúa – của từng người và của cả Hội Thánh. Qua sự cầu nguyện và thảo luận tôn trọng trong tình yêu thương, các thành viên Hội Thánh cần tìm kiếm ý muốn của Đấng Christ.

Tóm Lại

Quyền tể trị của Đấng Christ là một giáo lý cơ bản của Cơ Đốc giáo. Đối với người Báp-tít, giáo lý này mang ý nghĩa đặc biệt và liên hệ đến các niềm tin chủ chốt khác của người Báp-tít, như thẩm quyền của Kinh Thánh, năng lực linh hồn, tự do tôn giáo và bản chất của một Hội Thánh theo mô hình Tân Ước.